Lối nhỏ
Có lối nhỏ chia đôi thảm cỏ
Em thả bước chán chường
Có lối nhỏ gập ghềnh sỏi đá
Gót chân em nện xuống dữ dằn
Có lối nhỏ vương cây xấu hổ
Em sợ nó khép cành
Biết làm sao bây giờ
Chính lối này đưa em tới anh…
Tôi chú ý đến Dư Thị Hoàn và yêu thơ chị từ khi đọc bài thơ “Tan vỡ” đăng trên Văn Nghệ. Dạo ấy đã có nhiều ý kiến khác nhau. Có chị nào đó đại diện cho một chi hội phụ nữ kêu la oai oái “Chúng tôi có bao giờ hư hỏng thế đâu” - vì bài thơ đã viết:
Sau những phút êm đềm trên ghế đá
Anh quên gài khuy áo ngực cho em
Lí do tan vỡ tình yêu là thế, và chỉ thế thôi, dù chị biết và đã tha thứ cho anh về tất cả các thói tật: Lơ đãng, hay quên, bừa bộn… Riêng tôi, tôi chỉ muốn nói với chị: Làm gì có người đàn ông nào hoàn hảo đến từng chi tiết. Có điều kẻ này thì tế nhị, kẻ kia thì thô thiển mà thôi. Và tôi cứ sợ rằng, với yêu cầu hoàn hảo trong tình yêu, chị sẽ lại rơi vào tình trạng cô đơn như nhiều người đàn bà khác. Nhưng may làm sao, chị lại có bài thơ “Lối nhỏ”. Lối nhỏ đi đến tình yêu của một người đàn bà đã nhiều thất vọng, đã từng trải đau đớn và mệt mỏi.
Có lối nhỏ chia đôi thảm cỏ
Em thả bước chán chường…
Hẳn là thảm cỏ này đã có lúc lối nhỏ là nơi gặp gỡ, là nơi in bốn dấu chân vui. Vậy mà bây giờ…
Có lối nhỏ gập ghềnh sỏi đá
Gót chân em nện xuống dữ dằn
Chị tự giận mình đã quá khắt khe làm tuột mất tình yêu, hay hờn dỗi ai đó đã ra đi không quay đầu lại? Lối nhỏ dù ngang qua khu vườn đầy hoa chị cũng chỉ còn nhìn thấy những sỏi đá gập ghềnh.
Nhưng người đàn bà đa cảm như chị làm sao có thể gánh chịu nỗi cô đơn. Chị lại tìm đến tình yêu, ngập ngừng, e ngại, mặt đỏ bừng và lúng túng như một cô gái vừa mới lớn.
Có lối nhỏ vương cây xấu hổ
Em sợ nó khép cành
Chị quả quyết gạt bỏ gai góc, chịu để bàn tay mình mình rớm máu, gạt bỏ nỗi thẹn thùng vì đã bước đi trước.
Biết làm sao bây giờ
Chính lối này đưa em tới anh…
Ôi! Ước gì tôi cũng có được lòng quả cảm và thiết tha như chị để tìm cho mình một tình yêu mới, sau bao nhiêu thất bại ê chề.
(Rút từ tập "Sự cực đoan đáng yêu")
Ý kiến bạn đọc (0)
Ẩn/hiện ý kiến
| < Trang trước | Trang tiếp > |
|---|
- 08/09/2010 16:15 - Hình tượng Đất nước trong trường ca "Tổ quốc Đường chân trời".(*)
- 31/08/2010 10:24 - NỖI ĐAU CỦA CỎ
- 30/08/2010 09:28 - Cảm nhận về bài thơ "Bàn tay em" của nhà thơ Nguyễn Thị Mai
- 27/08/2010 09:08 - Đứt giải yếm – bức tranh về sự cô đơn và bứt phá
- 20/08/2010 10:28 - Ngô Thảo - Tiểu luận Phê bình văn học
- 05/06/2010 09:06 - Phan Thị Thanh Nhàn và sự cực đoan đáng yêu
- 29/05/2010 11:58 - “Lời của Cám” - Một khát vọng nhân bản
- 21/05/2010 14:00 - THÂN PHẬN LƯU ĐÀY TRONG VAI TRÒ CỦA THÚY KIỀU
- 13/05/2010 14:54 - Trường ca Trường Sơn, trường ca của lớp lớp con người
- 03/04/2010 11:30 - Refresh cuộc đời của Phan Thế Hải
- 02/04/2010 00:36 - Truyện ngắn CÀ PHÊ YÊU DẤU
- 30/03/2010 12:00 - TRẦN VÀNG SAO và Bài thơ của một người yêu nước mình
- 16/11/2009 16:06 - Nước mắt người điên
- 16/11/2009 15:38 - Refresh cuộc đời











