- Cảm tưởng của anh khi được Giải thưởng Hội Nhà văn VN?
- Anh nghĩ gì về việc Hội nhà văn sau 3 năm mới trao giải thơ?
Văn chương là chuyện đời người, không nên và không cần tính tháng năm. Có thể những năm qua Hội Nhà văn VN không tìm ra tác phẩm để trao giải, hoặc có sự "lệch pha" giữa tác phẩm với những "siêu độc giả" như vừa nói. Chúng ta không nên quá bận tâm bận bịu vấn đề giải thưởng, bởi có lúc giải thưởng (kể cả giải Nobel) không định danh chính xác chất lượng và vị trí của tác phẩm, cũng như không phản ánh đúng bản chất của đời sống văn học.

- Anh đánh giá thế nào về các tác giả thơ cùng đoạt giải thưởng với mình?
Tôi chưa được đọc trọn vẹn hai tập thơ được giải của nhà thơ Từ Quốc Hoài và nhà thơ Đỗ Doãn Phương. Chỉ qua những bài thơ lẻ in trên các báo, tôi rất yêu mến, trân trọng sự đổi mới, sáng tạo của hai nhà thơ này. Nhà thơ Từ Quốc Hoài thuộc thế hệ đi trước, có thành tựu trong sáng tác, nhưng đã dũng cảm dấn thân, đến với những quan niệm hiện đại mà vẫn giữ được cảm xúc chân thành... Thơ Đỗ Doãn Phương hướng tới sự khác biệt, các hình ảnh liên kết lỏng, chuyển động nhanh, thường tạo được bất ngờ sau những tư biện tưởng chừng đã cũ. Anh không lên gân, không bị ảnh hưởng một số khuynh hướng “thời thượng” hiện nay. Riêng thơ của nhà thơ Đinh Thị Như Thuý tôi đọc được khá đầy đủ và hệ thống. Chị đã thành công trong việc tạo ra lối chứng nghiệm ngôn ngữ riêng biệt, ở đó những ngôn từ bình dị được nén chứa cảm xúc và ý tưởng mãnh liệt, sâu đậm.Thơ chị thường xa lạ với những khoa trương, ồn ào... Tôi nghĩ chị đã tìm thấy cái tôi đích thực trong nỗi cô đơn tột cùng của mình. Khu vườn nhà, bông hoa quỳ vàng có vẻ như chỉ mình chị nhìn thấy, rồi tiếng nước tưới lên tán lá cafe mỗi sáng tưởng chừng chỉ mỗi chị nghe... Nhưng không, tất cả hiện hữu và linh ẩn trong thế giới tưởng chừng riêng biệt ấy của Đinh Thị Như Thuý đã thành tâm sự chung, nơi gặp gỡ những vấn đề lớn của thời đại... Đọc thơ chị, tôi bỗng nhớ đến nhà văn Emily Bronte (người Anh) - sống đơn độc gần như cả đời trên một ngọn đồi trơ trọi, cách biệt với xã hội bên ngoài, nhưng bà đã làm viết thành công “Đồi gió hú” (Wuthering Heights) bất hủ. Tôi tin "Ngày linh hương nở sáng" chưa phải cuốn sách hay nhất của chị vì con đường nghệ thuật vẫn còn trước mặt, bất tận những sáng tạo…
- Anh có thể nói đôi lời về tập thơ "Bầu trời không mái che" của mình?
Đây là tập thơ tôi viết với tâm trạng thong dong, thoái mái nhất từ khi cầm bút tới giờ, không lệ thuộc vào bất kỳ khuynh hướng nào, cũng không sử dụng những thi pháp ở các tập cũ. Trước đó, tôi có quá trình dài tích luỹ những kiến thức cơ bản về thơ ca trong và ngoài nước, nhìn thấy những mất/ còn của các trường phái, hiện tượng thi ca thế kỷ vừa qua; và, quan trọng nhất là tôi đã để lại phía sau mình những kinh nghiệm, tâm trạng, cảm xúc cũ... Mỗi bài thơ với tôi luôn là khởi đầu một ngày mới. Mỗi sáng tôi như đứa trẻ tỉnh dậy bàng hoàng, kinh ngạc nhìn ra thế giới với cảm giác vừa gần gũi vừa xa lạ... Vẫn là những mối quan hệ nhân sinh, hiện hữu, những khát khao, hy vọng về một đời sống hạnh phúc hơn, công bằng, tự do hơn... nhưng tôi run rẩy, hân hoan như mới gặp lần đầu, ngỡ ngàng trong không gian trong lành, vừa mẫn tiệp vừa say đắm... Tôi trở về với văn hoá Bắc Bộ, với những phong tục, truyền thống và bản sắc con người vùng châu thổ sông Hồng trong không gian dân dã và linh thiêng của Đạo Mẫu, trong mùa trăng bình dị và nguyên khởi, trong tình yêu thiên nhiên và con người... Tôi cũng chọn cho mình cách viết giản dị, trong sáng và tối giản, nhưng vẫn mở được nhiều chiều kích của cảm xúc và ý tưởng mới lạ, cũng như làm đan xen, chồng lấn nhiều chiều thời gian và không gian …
- Từng có người lo ngại cho vai trò cũng như triển vọng của thơ trong thời buổi văn hoá nghe nhìn lấn át văn hoá đọc. Còn anh nghĩ gì về vai trò của thơ trong đời sống đương đại?
Thơ ca là cội nguồn của nghệ thuật cũng như trải nghiệm, kể từ khi con người có tư duy ngôn ngữ và sẽ mãi tồn tại trên thế gian này. Nó luôn hiện hữu trong mỗi chúng ta bằng bản chất thi ca chứ không chỉ bằng ngôn từ . Thi ca qua mỗi thời đại luôn thay đổi cùng ý thức hệ và quan niệm thẩm mỹ. Một số người thấy thơ hiện đại ít chú trọng đến vần điệu, không du dương, ngôn từ không ẩn dụ bóng bẩy, và quan trọng hơn, tư duy thơ không còn đơn tuyến, các thi ảnh không còn phẳng dẹt... họ đã vội la lên thơ ca… đã chết. Thật nhầm lẫn! Thơ luôn hiện hữu trong từng hành động và tư duy của con người hiện đại. Một cử chỉ đẹp, một việc nghĩa, một câu nói ân tình... đó là vẻ đẹp thơ ca ở đời sống này; nó cao hơn, chân xác hơn những lớp vỏ ngôn ngữ cũ kỹ đã trống rỗng, những thủ pháp mô tả, phỏng đoán gần đúng về nó. "Ở đâu có sự sống, ở đấy có thơ ca". Seenri Sepxki đã đúng với nhận định của mình...
Với góc nhìn của một nhà thơ, anh đánh giá thế nào về thơ Việt Nam hiện nay?
Thơ Việt ngày càng đa dạng và phong phú, mỗi nhóm bạn đọc đã tìm được cho mình nhà thơ họ yêu thích. Trong thế giới phẳng, các nhà thơ có dịp chắt lọc những tinh hoa của thơ ca bên ngoài để làm giàu có thêm thơ đương đại Việt Nam; đã nghe thấy những giọng điệu thơ hiện đại thuần Việt trong thế hệ trẻ, tôi tin một mùa thi ca bội thu trong tương lai gần.
Phong Điệp
Nguồn: Văn nghệ Trẻ số 2- 2012.
Ý kiến bạn đọc (0)
Ẩn/hiện ý kiến
- Xuân Diệu và quê mẹ
- Nguyễn Xuân Khánh: 'Tôi gắng sống từ bi hỉ xả'
- Hai dòng tác Đông Tây đều muốn cuốn ông đi nhưng Trương Tửu còn lại
- Điều ít biết về Phan Khôi và Nhất Linh
- Vài nét về nhà văn Nguyễn Văn Ngọc
- Nguyễn Trọng Tạo, “kẻ vớt trăng bao lần trăng vỡ nát”
- Văn Đắc bạn tôi - nhà thơ “tự thú”
- Gió to, Kim Lân vẫn trở lại
- Lê Thành Nghị nghe gió thoảng biết cây vườn còn thức
- Vài nét về nhà văn Vũ Ngọc Phan













