Đối với người về hưu ở Hội, phần tuyệt lớn đều cảm thấy thoải mái, nhẹ nhõm bởi được dỡ bỏ gánh nặng trên vai để có thời gian sáng tác, để tập hợp công bố tác phẩm của một đời... cái mà họ coi là quan trọng nhất khi dấn thân vào nghề cầm bút.
Nhà văn Nguyễn Trọng Tân vốn hay tếu, tâm thế lại thoải mái, vững chãi, ông đọc tặng mọi người bài vè mới viết:
Nguyễn Trọng Tân:
Về Hưu
Tháng đầu cầm mớ lương hưu
Bấm tay tính đốt chi tiêu thế nào?
Từ giờ “vĩnh biệt” phong bao
Bai bai quà cáp, đồng vào thì đồng ra.
Về hưu mà gân cốt chưa già
Tóc chưa đổ bóng đàn bà còn yêu
Về hưu vẫn phải chi tiêu
Nợ đời chưa trả, còn nhiều lo toan
“Vợ non, con dại” cái mang
Một mình một gánh giang san, một chèo.
Bảo già nhưng già không đều
“Nhánh đời” còn khỏe sớm chiều đơm hoa
Về hưu là chuyện của quốc gia
Với em, anh đã đâu già mà hưu!
Thế là vẫn phải chi tiêu
Nhịn mồm thằng bố để yêu chiều thằng con
Về hưu như thế là ngon!
Ý kiến bạn đọc (0)
Ẩn/hiện ý kiến
- Em đẹp thì anh cứ yêu
- 5 ngày ở Ba Lan
- Chùm thơ 08/03 của nhà thơ Nguyễn Đăng Luận
- Thơ Trần Chấn Uy
- Chùm thơ: Happy Valentine's Day của Nguyễn Đăng Luận
- Mùa chợ, truyện ngắn của Võ Thị Xuân Hà
- Giống - thơ Hữu Thỉnh
- Đi về phía không nhau
- Côn Đảo lúc 0 giờ
- Không thể kết thúc - truyện ngắn của Nguyễn Thị Thu Huệ













