
tôi trầm cảm tôi
trên đôi môi em óng mượt
cho nụ cười răng khểnh mắt nâu
em rám nắng trái tim tôi mật đắng
giữa cuộc đời này…
em soi mặt em
trong ước lệ qui hàng
bằng nụ hôn phá thể lúc em yêu
trí tuệ vỡ tung như cơn mê nha phiến muộn
tê dại loãng
căng phồng diện tích lên ngực ép môi thơm
tôi lạc vào hoang đường sao băng mất dấu
giữa sa mạc không tên
ký ức nhem nhuốc cháy
dòng chảy
trong mắt ngọc xa vời
em rủ tóc mây trôi
tôi phiến đá ngậm ngùi thơm hơi khói đục
một Sài gòn tháng bảy
không mưa ngâu
dã tưởng
hai chúng mình như sao rơi vào bất tận
trong thủy tinh xanh .
Set as favorite
Bookmark
Gửi bài viết cho bạn bè
Lượt xem: 1038
Ý kiến bạn đọc (0)
Ẩn/hiện ý kiến
| < Trang trước | Trang tiếp > |
|---|
Bài viết mới cập nhật:
- 26/11/2010 09:12 - Phòng chiếu phim số 9-truyện ngắn
- 15/10/2010 10:21 - Lời thơ hòa bình từ hai phía
- 14/08/2010 10:19 - Nhớ bão mưa xưa
- 10/07/2010 22:52 - MỘT NGÀY NÁT VỤN
- 02/06/2010 15:16 - Người đàn bà đau đớn
Bài viết đã đăng:
- 28/01/2010 17:05 - Truyện ngắn: Đi câu mực ở biển Sầm Sơn
- 27/12/2009 21:16 - Chưa bao giờ bình yên như thế (Phần cuối)
- 02/12/2009 21:52 - Truyện ngắn MƯA RƠI
- 15/10/2009 14:07 - Thơ Nguyễn Quang Hưng
- 08/10/2009 16:02 - Truyện ngắn: Dị Hương
- 05/10/2009 15:27 - Thơ của nhà thơ LÊ KHÁNH MAI










