Thi sĩ có một dòng sông xanh biếc thường trực trong suy tư, đi về trong cõi nhớ : quê hương ơi lòng tôi cũng như sông Dòng sông xanh biếc chảy qua làng quê vốn làm nghề chài lưới – nước bao vây cách biển mấy ngày sông , nơi ấy có con đường nhỏ chạy lang thang – kéo nỗi buồn không chạy khắp làng.
Dòng sông xanh biếc chảy qua tuổi học trò với những ngày nghỉ học tôi hay tới – đón chuyến tàu đi đến những ga để mắt rưng rưng thương những chiếc tàu – ngàn đời không đủ sức đi mau. Dòng sông xanh biếc chảy qua mùa thu để rồi lưu lại : một ít vàng trong nắng trong cây – một ít buồn trong gió trong mây – một ít vui trên môi người thiếu nữ. Dòng sông xanh biếc quặn đau trong nỗi niềm ngày Bắc đêm Nam : Muối xát lòng tôi trên bến cửa Tùng , nhưng không ghềnh thác nào ngăn cản được mơ ước của thi sĩ : Tôi sẽ về sông nước của quê hương – Tôi sẽ về sông nước của tình thương và điều đó đã thành hiện thực, trong ngày vui thống nhất hồn thi sĩ bừng lên như đoá hoa vàng kia quá xuân mai lại nở hai lần. Dòng sông xanh biếc chảy qua mùa hoa, mùa trăng, mùa bão…Dòng sông xanh biếc chảy qua miền thương, miền nhớ, miền nước mắt…để hát lên BÀI CA SỰ SỐNG : Trên mất mát là vô cùng hy vọng – Trên cái chết là vô cùng sự sống – làm một con người khó lắm ai ơi ! Vâng ! làm một con người khó lắm, huống hồ làm một thi sĩ. Một thi sĩ hồn hậu như dòng sông xanh biếc chảy qua cuộc đời… Trần Ngọc Tuấn Ghi chú: những chữ in nghiêng được trích từ thơ của nhà thơ Tế Hanh. Nguồn: Hội Nhà văn Việt Nam.
Ý kiến bạn đọc (0)
Ẩn/hiện ý kiến
- “Kẻ dự phần” vào cuộc sống đương đại
- Cha tôi - hay những điều chưa biết về nhà văn Xuân Sách
- Tiểu thuyết sẽ là xu hướng mới?
- 'Làng và phố' không mang tính tự truyện
- Phê bình Văn học - Tiếng nói người trong cuộc
- KHI NGƯỜI TRẺ VIẾT VĂN CHƠI
- Được trả tiền bản quyền… vẫn cứ lo
- Nhà văn Chu Lai: Còn sống, còn viết về chiến tranh
- Ký ức về Tế Hanh - người hiền tha thẩn với thơ
- Nhà thơ Tế Hanh đã về đất Phật












