- Giải thưởng- tạo ra động lực, đồng thời tạo ra một sức ép nhất định với người đoạt giải. Với cá nhân anh thì sao?
- Việc giải thưởng Hội nhà văn TP.HCM và giải thưởng Hội nhà văn VN năm nay ghi nhận sự tỏa sáng của những gương mặt trẻ. Anh có nghĩ, thời gian tới, người trẻ sẽ chiếm lĩnh các giải thưởng văn học? Tôi nghĩ văn học và các giải thưởng là vùng đất chung, nên chẳng ai hoặc thế hệ nào có thể “chiếm lĩnh” hoặc “giành giật” về phía mình. “Già” chiếm có cái bất ổn riêng, mà trẻ chiếm cũng có cái bất ổn riêng. A. Rimbaud đưa ra những sáng tạo tươi mới, trẻ trung kinh hoàng trên văn đàn Pháp, nhưng đâu có nghĩa A. Rimbaud “đuổi thẳng” được V. Hugo “về vườn”. Hoặc nói ngay trong đợt giải thưởng 2 năm này, chúng tôi, tạm gọi là những người trẻ có mặt, nhưng nếu vắng bóng các bác Nguyễn Xuân Khánh, Trung Trung Đỉnh, Thái Bá Lợi... hai mùa giải sẽ hẫng đi ngay lập tức. Vì thế, không chỉ chưa dám nghĩ “người trẻ sẽ chiếm lĩnh các giải thưởng trong thời gian tới”, mà tại sao không đặt ra “nguy cơ” giải thưởng trong những năm tới đây... lại vắng bóng người trẻ(?!) Nhiều khi, nhìn vào tình hình chung, so sánh cán cân đam mê giữa văn chương và những thứ “đam mê hiện đại” khác của giới trẻ, tôi không khỏi không có chút bi quan. Đang làm công việc biên tập văn thơ cho một nhóm báo tuổi học trò, tôi thấy một hiện tượng rõ rệt, lượng bản thảo gửi về tòa soạn cứ ít đi theo thời gian, thậm chí với một “tốc độ” đáng giật mình. Ngay cả những cây bút chớm có dấu hiệu năng khiếu cũng “tắt” rất nhanh, hoặc họ rẽ theo hướng khác, dù vẫn còn có thể viết. Nhìn số lượng các bút nhóm sáng tác trẻ trên toàn quốc, cũng vô cùng thưa thớt so với cách đây mười lăm, hai mươi năm. Lượng học sinh mê văn, sẵn sàng “đâm đầu” vào học các đại học “chữ nghĩa” dù có... phải nghèo ngày càng sụt giảm. Đầu vào như thế, đầu ra sẽ ra sao? Song, tôi đã rất vui mừng để có thể suy nghĩ khác đi, theo một chiều hướng khác, sau khi được tham gia Hội nghị viết văn trẻ toàn quốc tháng 9 năm vừa qua. Lượng đại biểu, chí ít cũng có thể coi như những bạn trẻ yêu văn chương, tiếp cận được với văn chương, còn nhiều hơn cả lứa chúng tôi cách đây một đôi thập niên. Không chỉ thế, họ còn có những biểu hiện “cao tay nghề” hơn, tri thức hơn, hiện đại hơn... Đọc rất nhiều tác phẩm của họ, tôi thấy... xấu hổ cho những gì mình đã viết, đã in hồi bằng tuổi họ. Vì thế, bức tranh chung ở đây hình như đã chia thành hai nửa sáng tối rạch ròi. Không chỉ hy vọng, mà còn có thể tin. Phong Điệp Nguồn: Văn nghệ Trẻ số 2- 2012
- Anh cảm nhận thế nào về đời sống văn học của những người trẻ hiện nay, nhất là lứa sáng tác mà người ta gọi là 8X, 9X?
Ý kiến bạn đọc (0)
Ẩn/hiện ý kiến
- Nhà văn Nguyễn Đình Tú – Trưởng ban Văn xuôi Tạp chí Văn nghệ Quân đội: Cứ học theo người đi trước là ổn cả
- Tạp chí Văn nghệ quân đội: 55 năm tạo dựng, giữ gìn và phát triển một “thương hiệu – văn hiệu”
- “Mắt những người đã khuất” ở nhà số 4
- Những ngày chuẩn bị cho tạp chí Văn nghệ quân đội
- Truyền thống văn chương đang được tiếp nối
- Gs Trần Đức Thảo và nhà thơ Huy Cận – Một lần tâm sự
- “Nhà văn nhặt bút” và những kỷ lục
- Kim Lân, nhà văn làng quê với nhà lưu niệm phố
- Từ số phận của hai bản thảo
- ‘Đội gạo lên chùa’ đoạt giải thưởng Hội Nhà văn VN













