
Đêm thơ và lễ ra mắt tập thơ mới của Kevin Bowen diễn ra khá hoành tráng và ấn tượng tại Hội trường Nhà văn hóa Thanh Niên Hà Nội (đảo nổi hồ Thiền Quang) tối ngày 22 - 3 - 2011 với sự hiện diện của gia đình nhà thơ, nhà thơ Hữu Thỉnh, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam và đông đảo các nhà thơ nhà văn, các phóng viên thông tấn và công chúng yêu thơ. MC là các nhà thơ Nguyễn Phan Quế mai, Hữu Việt khá duyên dáng. Cả hội trường vỗ tay không ngớt khi MC thông báo, nội trong 2 ngày nữa, nhà thơ kevin Bowen sẽ nhận Giải thưởng Phan Chu Trinh vì những nỗ lực không mệt mỏi cho việc truyền bá văn hóa, văn học Việt Nam ra thế giới, đặc việt là với công chúng Mỹ. Trong diễn từ chào mừng, nhà thơ Hữu Thỉnh nói:
- Chỉ với thơ, đã vẽ nên hoàn chỉnh tâm hồn, nên hành trình suốt cuộc đời của nhà thơ. Nhưng với Kevin Bowen, một người yêu Việt Nam kiên nhẫn và sâu nặng, hơn 20 năm trước đã mời làm khách tại nhà mình hàng chục nhà văn nhà thơ Việt cộng; đã kiên trì đòi chính phủ Mỹ phải bình thường hóa quan hệ với Việt Nam đến mức có tổ chức đã kiện ông ra tòa vì thân Cộng và sau hơn 4 năm tranh đấu, Kevin đã thắng kiện. Do đó, chúng ta chào mừng hơn một tập thơ, chúng ta chào mừng một trái tim bè bạn lớn của Việt Nam, nhà thơ Kevin Bowen.
Nhà thơ Kevin Bowen nói:
- Chúng tôi, những người lính Mỹ đã từng nói với nhau, chúng tôi đánh mất tuổi thanh xuân của mình ở Việt Nam. Khi trở lại Việt Nam để tìm hiểu kỹ hơn dân tộc đã một thời là kẻ thù, chúng tôi từ ngạc nhiên đến yêu mến khâm phục. Từ yêu mến, chúng tôi tìm lại được tuổi thanh xuân đã mất. Vì tình yêu và thi ca chính là tuổi xuân của hết thảy con người. Nhà thơ Hữu Thỉnh nói đây là tập thơ đầu tiên của tôi được xuất bản ở Việt Nam, riêng tôi, tôi coi đây như là xuất bản lần đầu tiên thơ mình trên thế giới này.
Đêm thơ diễn ra đầm ấm với giọng ngâm thơ của các nghệ sỹ, các nhà thơ đọc bản dịch.
Mũ sắt II
Dọc sông Hương, các quán hàng đang dọn.
Những chiếc rổ tre, chồng lên nhau.
Tiếng chim hót lảnh lót khắp bàn nghi ngút khói hương.
Cuối hàng, hàng đống chiên, bộ áo lính bạc màu,
Bi đông, chiếc mũ sắt trầy xước và bộ đồ phi công,
Trải ra êm ái, như chờ đợi người về.
Người Mỹ trầm lặng
Chúng ta cầm cốc rồi uống.
Đã hai năm người lính Mỹ mới trở lại kể câu chuyện mình
Đã bắn pháo sáng thẳng lên trời đêm đó,
Báo hiệu bên này có địch,
Hành động miễn cưỡng trong chiến tranh.
Anh ta không bao giờ biết rằng nửa đêm
Một nhóm nghệ sĩ từng đi dọc con hào,
Nhìn thấy những chùm pháo sáng
Giờ đang ngồi cạnh anh
Lắng nghe người lính phản chiến kể câu chuyện đó
Những tấm ảnh, những cái ôm
Anh không hiểu sự nồng nàn kỳ lạ đó
Họ không nói là chính họ
Đã nhìn thấy chùm pháo hiệu ấy
Chúng ta lại nâng cốc và uống.
Và âm nhạc nồng nàn như lửa
Ni cô ở Sơn Tây
Hai chiếc áo nâu sồng treo trên dây,
Những bình hoa, cây vạn tuế, hàng rổ hạt phơi nắng hong khô.
Cụ bà bán quạt nan gần cổng miếu đông..
Trên cánh đồng phía dưới, một đám ma đang đi
Thành đoàn trên con đường dọc hàng cây.
Hội trống, tiếng khóc của tù và xé đường tới miếu.
Từ ngôi nhà gỗ mái rạ nhỏ xinh,
Bà bước ra ngoài trong áo nâu sồng.
Dưới cái nhìn của bà thế gian bỗng ngưng lại
Tang tóc trôi qua miếu đột ngột đổi thay
Như một ngày hội bí ẩn của cuộc đời trần thế
Canh bóng cá
Hôm qua canh bóng cá và ốc,
Hôm nay là cá trê và cá chình.
Than hoa đỏ rực nồi nước
Chúng tôi nâng thìa theo phép lịch sự mới học.
Những điều tối tăm trong mình tự trôi đi.
Những cơn sốt mê sảng
Cơn sốt đến như rắn trườn trong đêm
Rùng mình lạnh giá
“Bác sỹ. Bác sỹ ” tiếng một người lạ
Gọi vào bóng đêm.
Người cầm nến, gạc, một ấm sôi sùng sục những lá nho.
Ngón trỏ ai đó bắt mạch vừa lắc đầu
Mạch của người bệnh đã mất giống như những dòng sông nhỏ
Lạc mất sông mẹ cuộc đời
Nhưng rồi ở nơi ấy, mọi thứ sẽ mỉm cười
Và nguôi ngoai nơi tận cùng nguồn cội
Nghệ thuật Tình Yêu và Thủy học ở Hà Nội
Tặng Thủy
Trong mùa gió Phương Bắc
Cô đào một cái hầm bên ngoài
Tòa nhà trát vữa
Nơi cô sống.
Trong căn hộ 9m vuông
Với bố mẹ
Và em trai.
5h sáng,
Cô thức dậy
Từ chiếc võng và bắt đầu
Làm việc nhà trước khi
Đến chỗ làm.
Cuối cùng, cô nhấn chiếc bình
Thủy tinh mờ
Xuống cái bể nước bẩn,
Đặt chúng bên lò sưởi
Sau đó đi con đường
Mà cô vẫn đi,
Qua trường học cũ và con kênh.
Dường như đã quá xa
Cái ngày mà cô đào và đào
Cho anh. Cô là
Một trong những người đầu tiên
Trở lại từ trong đường hầm,
Bom vẫn rơi.
Họ không thể hiểu cô
Khi cô chỉ
Vào nước.
Sau đó cô chạy đi, đào trở lại
Tìm thấy anh, kéo anh
Lên trên bờ, hô hấp để kéo thứ nước bẩn
Ra khỏi ngực anh.
Một số đứa trẻ dậm chân,
Sau đó cô hiểu ra, lao từ trên đường
Và trường học vào những hào nước.
Mỗi buổi tối cô vẫn về nhà
Trên con đường ấy, đến nhà
Cô kiểm tra lại
Chiếc bếp đất
Để nấu ăn.
Có đêm, màu đỏ thẫm
Trong nồi cơm khiến cô chợt buồn
Khi nằm trên võng
Mơ về một người tình
Nằm trên đường ống dẫn nước sạch
Đi khắp những cánh đồng xanh
Của vùng châu thổ.
Hồ Thiền Quang
Dưới cửa sổ, người quét đường
Khua chổi chầm chậm quanh hồ.
Đèn của câu lạc bộ V.I.P
Sáng lấp lánh trên những vòm cây
Chiếc quạt xua đi không gian đêm nặng trĩu.
Tôi thức giấc sau hành trình dài
Nhiều đêm
Nhiều đêm
Mơ về những người tôi yêu.
Sâu trong góc tối của căn phòng,
Tôi tìm thấy họ trong những dáng vẻ
Mà tôi nhớ nhất. Một người hôn sâu
Vào cổ họng tôi. Một người vỗ tay
Trên giường. Một người mở cánh cửa.
Điều tôi không biết là chúng ta có thể
Thấm đẫm những người chúng ta yêu
Sâu đến mức tuyệt đối vào cơ thể chúng ta,
Chúng ta có thể gắn với họ
Như Một cho đến khi họ gọi chúng ta và ta hiểu ngay
Dù không có âm thanh nào được phát lên
Bởi vào những đêm như thế này
Trên một cái hồ đầy ánh sáng
Và tên của cái hồ chính là
Ánh sáng của Phật.
Chơi bóng rổ với Việt cộng
(Tặng Nguyễn Quang Sáng)
Một chiều xa trong chiến tranh
Khi chúng ta đang rạp mình phục kích
Những người đàn ông, đàn bà
Kẻ thù của chúng ta và trâu bò của họ
Hòa lẫn vào cây cỏ đất đai
Lúc đó chúng ta chẳng bao giờ nghĩ tới
Người đàn ông tóc hoa râm đi dép
Chiều nay đến ngồi dưới mái nhà ta
Hút thuốc lá Gô-loa
Và uống bia nhãn Mỹ
Cơn ho chiều cắt ngang câu chuyện
Khi ông kể về một ngày kháng chiến
Năm 1954
Ông đã làm ra sao để đánh lừa lính Pháp
Giờ ông đến gõ cửa nhà ta
Gọi chúng ta ra sân chơi vài đường bóng rổ
Sau một hồi ông vụng về, bỡ ngỡ
Những đường bóng gọn gàng tới đích đẹp làm sao
Ông nâng chân trái lên
Hai cánh tay lượn từ sau ra trước
Quả bóng bay theo quỹ đạo cầu vồng
Một, hai, ba... rồi mười lần trúng đích.
Chúng ta đứng nhìn ông im lặng
Quần soóc, áo phông, dép, tóc hoa râm
Ông nhìn chúng ta mỉm cười
Đó là món quà để con người hạ súng
Như ông đã cười bên chín nhánh Cửu Long
Và ở những nơi khác nữa chúng ta nghe
Lời ông thì thầm như thở
Còn có thể thắng thêm vài quả nữa.
Thiền tịnh ở chùa Từ Hiếu
(Tặng thầy Thích Thiện Hạnh)
Gió hư không chăm sóc những cây mai
Tỉa đi những chiếc là thừa, ngắt một bông hoa rụng
Bên dưới, những bông hoa hồng uốn cong
Trong những chiếc bình đất.
Tại nhà thiền,
Bát cơm được dâng lên.
Những cây đại, những đài trắng,
Vươn cánh lên thiên đường.
Một nhà sư đơn độc
Bước dọc theo con đường mòn
Chân của thầy và đường mòn cùng biến mất
Trong làn nước lúa xanh vô tận vô cùng.
Phố Hai Bà Trưng
Tại ngôi chùa của Hai nữ hoàng
Hai người phụ nữ mặc bộ đồ nâu
Đếm những thứ nhận được trong ngày hôm đó.
Từ những tấm rèm đỏ tươi
Sau lưng họ, con ngựa trắng nhìn ra,
Cái nhìn đã phai mầu cùng năm tháng
Những người đàn ông già trên bậu cửa,
Đập cánh tay như thể
Muốn xua đi thời tiết xấu,
Túi của họ đầy hoa trà.
Trên con đường ven hồ,
Những người đàn bà lặng lẽ quét rác
Và gió làm tung lên từng lớp
Sương mù sau lưng họ.
Quá đẹp, bạn chỉ có thể ngắm nhìn
Những vị Thánh giáng trần,
Đang hóa thân vào
Những ngón tay quét đường của họ.
Những người xúc cát ở Huế
Họ lao động cả ngày,
Lưng họ trải ra
Giống như tấm vải dưới ánh nắng mặt trời,
Những chiếc áo đen mở ra, ướt đẫm
Mồ hôi và nước sông.
Họ chỉ thay nhau nghỉ
Ở cuối thuyền, một mái chèo đơn độc
Đặt trên một miếng gỗ thô ráp.
Họ gần như không ý thức được
Công việc của họ đã thay đổi mầu sắc
Từ đen sang xanh sang trắng.
Đứng lặng im,
Giống như những ma chữ trên dòng nước,
Chuyện động nhẹ nhàng
Để cuốn đi những mái chèo dài
Đi qua những cánh đồng hoa súng trắng,
Những cánh hoa kỳ lạ đó
Bất ngờ trồi lên từ bùn sâu
Những bông hoa quay đầu lại
Nghe tiếng cát khóc nức nở trong nước
Nghe tiếng rễ từ đáy sâu đang đổ vỡ
Lay giật trên những bông hoa đang bung nở tự do
Khúc quanh của dòng sông
Mặt trời hoàng hôn,
Những ngọn núi,
Những cánh đồng ẩm ướt trải dài típ tắp,
Như ảo ảnh của những chiếc gương.
Những chiếc lá đầu tiên của cây bàng,
Vừa ngả vàng.
Du khách ăn khoai tây chiên
Bên chiếc cầu nơi hàng nghìn người đã chết
Những con thuyền xám trượt qua
Trên đường đến chợ,
Chùa,
Cát trắng của một nghĩa trang
Bóng tối trườn lên
Rồi ụp xuống dòng sông,
Thắp sáng đèn gọi cá,
Lưới được buông xuống.
Hãy để chúng tôi vào, hãy để chúng tôi vào, những cái chết vẫy gọi.
Bàn tay họ chới với, chới với
Bàn tay họ chới với, chới với
Vườn thơ ở Sông Bé
“Tôi nghe thấy làng tôi gọi tôi qua những cặp mắt của những chiếc lá gãy” – Nguyễn Duy
Anh ấy nghiêng ngọn nến về phía quyển sách
Tôi chật vật tìm từ cho bài thơ
Anh đi khắp nơi trong cuộc chiến
Và cuối cùng dừng lại.
Dựng lên ngôi nhà bằng đá này.
20 dặm cách thành phố
Chúng tôi ngồi trong ánh sáng nhạt nhòa
Tại bìa rừng
Ở vườn thơ.
Ba nghĩa trang vây quanh chúng tôi,
Những người chết trong ba cuộc chiến tranh
Giọng họ là tiếng kêu của bầy dế đêm nay
Tạo nên một dàn đồng ca kỳ lạ
Dàn đồng ca ấy quyện vào
Bài hát của cô gái trẻ
Quá đẹp và quá buồn
Những ngón tay gầy của cô tựa bàn tay Đức Phật,
Lồng vào mái tóc đẫm nước
Tiếng hát lập đi lập lại
Điệp khúc đẹp và buồn
Chiến tranh, chiến tranh.
Chiến tranh không phải trò đùa.
Lửa đốt lên, những đốm lửa,
Vỡ ra, tóe vụn và bao quanh
Khu vườn trên ngọn đồi.
Chúng bay lên như nén hương trong đêm.
Tiếng dế kêu mỗi lúc một to hơn.
Những con ếch ộp oạp từ những bụi cây.
Ai biết được có gì đó đang ra đi?
Ai biết được câu chuyện gì đang sẵn sàng kể lại?
Tia sáng mặt trời rơi xuống hàng cây,
Những con đường ánh sáng ẩn hiện
Qua những hàng cây cao su.
Họ đã đi bao xa rồi.
Làm thế nào mà trong buổi chiều đó bạn anh
Đã cúi xuống và nâng lên
Tấm nắp của quá khứ
Và một bàn tay đã chạm tới
Đưa cho anh một mẩu kim loại lấp lánh.
Con chết mất. Con chết mất, đứa trẻ trâu
Với cặp mắt nâu tối kêu lên
Và tiếng gào thét từ boongke,
Rồi cánh tay của quá khứ vươn tới
Rồi lấy đi mọi thứ quá nhanh.
Chiến tranh. Chiến tranh.
Chiến tranh không phải trò đùa.
Trong khu vườn thơ, những khuôn mặt biến mất
Và hiện ra trong ánh sáng chập chờn.
Đứa trẻ đã chạy đi gờ đang ở đâu?
Người bị bỏ lại trên cao nguyên?
Cô ca sĩ cải lương cúi mặt xuống người tình của mình,
Bài hát của cô tạo làn sóng rung động vượt lên trong bóng đêm.
Hai người bạn nắm bàn tay cô
Bóp chặt chúng trên ngực mình,
Như thể muốn lấy đi nỗi buồn của bài hát
Đưa trở lại trái tim họ
Và cứu cô,
Cứu rỗi tất cả chúng ta.
Theo VanVn.net
Ý kiến bạn đọc (0)
Ẩn/hiện ý kiến
- PHÉP THỬ CỦA MỘT “VĂNG XĨ” CHUYÊN “CẦM NHẦM”
- Đạo văn-Nguyên nhân và trách nhiệm thuộc về ai?
- Tầm giải thưởng của tác phẩm văn học Việt Nam
- Một xác tín về khuynh hướng và thái độ trí thức
- Đưa văn học Việt Nam ra thế giới - muộn còn hơn không
- Chương trình hoạt động năm 2011 của Chi hội Nhà văn Việt Nam tại Vĩnh Phúc
- Gặp mặt đầu xuân, chúc thọ các Nhà văn cao tuổi
- Ra mắt trang web vannghenamdinh.com
- Đại hội Chi hội nhà văn Việt Nam TP. Hồ Chí Minh
- Một thời của văn chương












