Tôn Vinh Văn Hoá Đọc

Text size
  • C? ch? l?n
  • C? ch? m?c ??nh
  • C? ch? nh?
Trang chủ >>> Văn học Việt Nam >>> Đời sống văn học >>> Về một số phương thức xử lý vật liệu "chuyện xưa tích cũ' trong truyện ngắn VN hiện đại

Về một số phương thức xử lý vật liệu "chuyện xưa tích cũ' trong truyện ngắn VN hiện đại

In

1. Trên văn đàn đương đại Việt Nam, loại truyện ngắn viết lại “chuyện xưa”, “tích cũ” có sự nở rộ khác thường, gây ra tiếng vang rộng khắp. Đó được xem là một hiện tượng giàu ý nghĩa với sự góp mặt của các tác giả như Nguyễn Huy Thiệp, Lê Đạt, Lê Minh Hà, Hoà Vang, Trương Quốc Dũng, Bùi Hoàng Vị, Lưu Minh Sơn, Hồ Anh Thái…, làm cho đời sống văn học sôi nổi hẳn lên. Đánh giá chung, về thể loại truyện này, nó không chỉ có hình thức đa dạng, phong phú mà nội dung phản ánh cũng rất rộng, đề cập đến mọi vấn đề trong đời sống xã hội, đặc biệt là nói đến một số vấn đề mang tính nhạy cảm trong thời hiện đại. Tìm hiểu về loại truyện này, còn giúp chúng ta tìm hiểu thêm về mối quan hệ giữa đời sống văn học và đời sống xã hội một cách đầy đủ hơn. Loại truyện ngắn viết lại “chuyện xưa” “tích cũ” sử dụng các mẩu “chuyện xưa” hay một số sự “tích cũ” làm “vật liệu” để kiến tạo nên tác phẩm mới. Đó có thể là những chuyện cổ tích, những giai thoại, những mẩu chuyện lưu truyền trong dân gian, nay được viết lại, viết thêm hoặc dựa trên những yếu tố cơ bản như nhân vật, sự kiện để viết thành cốt truyện mới. Sự sáng tạo bằng hệ thống thi pháp hiện đại, đã làm cho loại truyện cổ này không còn đơn thuần là công cụ chức năng nữa, mà nó được nâng lên tầm cao hơn, chuyên chở những thông điệp khác nhau, mang màu sắc hiện đại.

 

2. Việc viết lại “truyện cổ” có nhiều cách thức khác nhau, trong đó cách giữ nguyên cốt truyện cũ và được gia cố thêm bằng các chi tiết mới như nhân vật, diễn biến câu chuyện.
Một số “truyện cổ” được tái hiện lại trong các truyện ngắn đương đại với cốt truyện không bị thay đổi nhưng cũng không phải là sự kể lại hoặc dịch lại nguyên văn chuyện cũ mà đã được các tác giả bổ sung thêm một số chi tiết làm cho truyện đó vừa mang màu sắc cổ xưa lại vừa mang màu sắc hiện đại. Màu sắc của cuộc sống đương đại với sự bộn bề, phức tạp đa dạng cũng như sự phong phú trong đời sống nội tâm của con người.
Nếu như, những nhân vật “cổ” xuất hiện trong truyện ngắn của  Lỗ Tấn vẫn mang dáng vẻ của thời đại “cũ”, thì ở trong tác phẩm của  Nguyễn Huy Thiệp những nhân vật như Hồ Xuân Hương, Trương Chi… đều đã được trao cho một dáng vẻ của con người hiện đại. Chút thoáng Xuân Hương được gợi ý từ thơ của Hồ Xuân Hương, tuy  Hồ Xuân Hương không xuất hiện. Trong truyện Trương Chi, cũng không phải là một Trương Chi hát hay, đàn giỏi như trong sự hình dung xưa nay mà là một anh chàng rất đỗi đời thường, tính toán, nhưng đó không phải là do bản chất của chàng không tốt mà vì chàng hiểu ra bản chất của cuộc đời, sự khốn nạn của kiếp sống nghèo hèn do sự tàn nhẫn phi lý của hiện thực. Hiện thực ấy khiến chàng đau khổ, tức giận và căm ghét.
Ngoài ra, chúng tôi thấy trong các tác phẩm của Lê Đạt có rất nhiều truyện được viết theo cách thức này Bài Hai ku nói về cuộc gặp gỡ giữa Tướng quân Yođa và nhà thơ Basô là có thật nhưng cuộc đối thoại giữa họ cùng những chi tiết như Basô nợ tiền rượu, “mặt như một nông phu”, uống trà như “phường ngưu ẩm”, một Basô sỗ sàng, dung tục, hồn nhiên đến quá mức thì lại mang nhiều nét hư cấu. Cùng một cách thức như thế một loạt các tác phẩm khác như: Lầu Hạc Vàng. Bữa tiệc Flobe, Bức tranh có ma, Đám  ma Sêkhôp, Hèn đại nhân đều có những nhân vật thật. Tác giả đã giữ nguyên những sự kiện cơ bản về nhân vật. Câu chuyện về lầu Hoàng Hạc với hai bài thơ của Thôi Hiệu và Lý Bạch là có thật còn cuộc thi thơ được tác giả nói đến không phải để so sánh tài năng mà để nhằm đến mục đích khác. Flobe viết với với những trang viết nhập thần là có thật. Cuộc đời của nhà văn Banzắc và hoạ sỹ Van Gốc đã từng diễn ra đúng như tác giả nói. Nhưng những chi tiết khác thì đều được tác giả làm mới thêm, qua việc tìm hiểu những chi tiết đó đã giúp chúng ta vừa tìm ra được những bức thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm. Trong truyện Cây đàn Long Môn, nhắc đến mối tình tri âm giữa Bá Nha và Tử Kỳ cùng tiếng đàn huyền thoại. Ngoài ra tác giả còn bổ sung thêm một loạt chi tiết mới về cuộc sống riêng tư của Bá Nha cũng như sự tái xuất của tiếng đàn một cách đầy dụng ý nghệ thuật.
Bằng cách giữ nguyên các sự kiện chính liên quan đến nhân vật với những điều chân thực từ hoàn cảnh xuất thân, đến quá trình tưởng thành, nhưng sự nghiệp của họ theo đuổi và cả cách kết thúc cuộc đời của họ nữa như Banzắc, Flobe, Van Gốc đã tạo cho người tiếp nhận tin rằng đó là điều có thật. Độ tin cậy cao hơn, những chi tiết dù được làm mới, cho thêm vào cũng làm cho nó trở thành cũ xưa nhưng khác chăng là nhờ ở giọng điệu, ngôn ngữ của nhân vật cũng như của tác giả trong truyện cổ ít biểu cảm, thiên về miêu tả và nhân vật chỉ được miêu tả hành động không có diễn biến nội tâm,  nếu có thì cũng mang tính chung chung. Còn trong các truyện viết lại “truyện cổ” này cũng là các nhân vật đó nhưng nhân vật không chỉ được miêu tả nội tâm nhiều mà còn có nhiều lời đối thoại thậm chí độc thoại. Những lời của nhân vật cũng không còn vẻ chung chung nữa mà mang tính cá nhân rõ rệt, những nhân vật cổ luôn bị đóng khung trong  những khuôn phép chuẩn mực nay được trao cho loại người mang tính hiện đại. Những tưởng là khập khiễng nhưng hoàn toàn phù hợp. Nhờ những lời phát ngôn đó mà các nhân vật được bộc lộ hết những nỗi niềm của một con người với đầy đủ quyền lợi được có. Và cũng chính nhằm và  những chi tiết được thêm vào và lời nói mang tính hiện đại của nhân vật mà tác giả thể hiện những ý tưởng nghệ thuật cảu mình. Sự kín đáo đó của tác giả vừa đồng thời thể hiện được tài năng sáng tạo của mình trong bối cảnh văn học có sự phát triển mạnh mẽ chấp nhận, khuyến khích các hình thức cách tân, chấp nhận sự đa nghĩa và khẳng định bản sắc phong cách riêng của từng nhà văn. Mỗi nhà văn cần tạo ra một giọng điệu phong cách riêng lại vừa khẳng định được tài năng của mình thì mới không bị thời gian xoá nhoà.
Ngoài ra, hình thức mượn xưa để nói nay đã có tính truyền thống từ trước, nay được phát triển cao hơn nữa, để nhằm chuyên chở những thông điệp  đánh giá không tiện nói ra trực tiếp nên mượn vỏ bọc của chuyện xưa, người cũ, như vậy vừa hiệu quả, vừa ít bị bắt bẻ. Ngoài hình thức làm mới cốt truyện cũ thì truyện ngắn viết lại còn có một số hình thức thể hiện khác.
3. Khi truyện ngắn Sự tích ngày đẹp trời và truyện Nhân sứ của tác giả Hoà Vang ra đời, dư luận khá xôn xao. Những lời khen chê đều có, sự phát xét của dư luận bao giờ cũng ồn ào nhưng công bằng, kết quả cho thấy không một tác phẩm nào được nhớ đến trong thời gian dài mà nó không thực sự có chất lượng. Giá trị của tác phẩm không chỉ được thể hiện qua những giải thưởng đã làm rạng danh tác giả cũng như khiến người ta chú ý mà nó thực sự được khẳng định cao hơn khi nó sống mãi trong lòng độc giả. Đây là hai truyện ngắn của tác giả Hoà Vang được viết theo hình thức viết thêm phần hậu truyện, phần sau của những câu chuyện cổ tích đã định hình trong lòng độc giả. Xưa nay chúng ta vẫn quen với những kết thúc có hậu của truyện cổ tích, ở đó cái thiện được  bù đắp, cái ác bị trừng trị, người “ở hiền gặp lành” kẻ “gieo gió thì gặp bão”. Chúng ta tưởng như thế là kết thúc thoả đáng rồi. Nhưng không, Hoà Vang đã là người đi tiếp, viết tiếp phần sau cho những câu chuyện ấy.
Cũng vẫn là nhân vật trong truyện xưa nhưng nếu ở trong truyện của Lê Đạt thường là nhắc lại về cuộc đời của các nhân vật và viết thêm tạo cho người đọc một sự hình dung khác đi về nhân vật thì Hoà Vang lại không làm biến đổi phần đầu cốt truyện cũ mà chỉ viết thêm phần sau. Đó như là những vui buồn của người diễn viên sau cánh gà khi đã diễn xuất những gì người xem yêu cầu. Truyện Sự tích ngày đẹp trời nói về Mị Nương - người con gái xưa nay ta vẫn hình dung là hiền thục, thật thà, xinh đẹp đã hạnh phúc hài lòng khi theo Sơn Tinh về núi Tản Viên bỏ lại Thủy Tinh thất bại, căm hận, dâng nước trả thù. Những con nước bạc hàng  năm nhấn chìm hoa màu làm hại đến đời sống của nhân dân là do vết thương lòng đó gây ra. Chúng ta quen ngợi ca Sơn Tinh và nguyền rủa Thuỷ Tinh, kẻ thất bại, kẻ độc ác, kẻ xấu xa. Và chúng ta quên đi một điều hãy đối xử thật công bằng để xem xét lại mọi việc, khi xét lại mọi việc mới thấy Thủy Tinh quả bị oan, chàng cũng là một người có tình cảm sâu nặng nhưng do thua thiệt đủ đường từ lễ vật đến khoảng cách, chàng thua Sơn Tinh là phải. Một người nặng tình như thế thì Mị Nương - một người con gái lấy chồng theo ý cha không nhớ không lưu tâm mới là điều không bình thường. Và vì cảm thông cho nỗi niềm của Mị Nương và Thuỷ Tinh, như một sự bù đắp “một ngày đẹp trời” xuất hiện mỗi năm cho hai người gặp nhau. Trong truyện này tác giả không nói nhiều mà để cho nhân vật tự bộc lộ và được giãi bày những lời nói của nhân vật như là lời của những con người hiện đại với ý thức cá nhân cao, phát ngôn để tự bào chữa cho mình. Sau khi đọc truyện này chúng ta chợt cảm thấy thương cho cả Mị Nương và Thuỷ Tinh mỗi người có một lẽ riêng. Tuy là phần hậu truyện nhưng lại có mối liên hệ khớp với phần truyện chúng ta thường nghe. Ở đây vừa là cái nhìn mới mẻ của  nhà  văn cũng  là  sự  đánh  giá  của  người  hiện  đại về những truyện đã qua. Cách lật ngược lại vấn đề như vậy chính là một nét đặc sắc của các sáng tác văn học ngày nay.
Ngoài ra, còn có nhiều truyện ngắn khác cũng được viết theo dạng này như Đường Tăng của Trương Quốc Dũng. Khi tiếp cận người đọc liên tưởng tới bốn thầy trò Đường Tăng trải qua bao gian nan vất vả để đi Tây Trúc thỉnh kinh mong tu thành chính quả. Thế nhưng sau khi nhiệm vụ hoàn thành bốn thầy trò được ban cho thoát khỏi chốn dương trần về với cõi Phật, Đêm cuối cùng làm người, Đường Tăng không ngủ được. Tác giả đã viết về những con sóng trong lòng của ĐườngTăng trong đêm ấy. Trong truyện Tây du ký chúng ta chỉ tưởng ra sự hài lòng đến tuyệt đối của bốn thầy trò chứ chưa từng nói đến một sự băn khoăn nào. Tác giả  làm cho người đọc sửng sốt khi Đường Tăng tỏ ra băn khoăn về sự lựa chọn của  mình, nghi ngờ chân lý mình theo đuổi. Nhưng đã quá muộn. Nếu như người đọc không hiểu hết ý tưởng của tác giả thì cứ ngỡ đó là sự cân đo giữa Đạo và đời vì thực chất không phải như thế. Mà phần hậu truyện này giúp chúng ta nhận ra rõ “đạo” không ở đâu xa, được  ngay trong mỗi chúng ta.
Cũng nói về chuyện Thầy trò Đường Tăng, truyện Nhân Sứ của tác giả Hoà Vang viết về việc bốn thầy trò đã tu đắc đạo đã thành chính quả nhưng lại luôn chờ đến kiếp làm người và muốn được làm người như Sa Tăng. Vậy chẳng hoá ra việc tu luyện vượt qua thử thách là vô ích.
Tác giả Lê Minh Hà có các truyện như Châu Long, Ngày xưa cô Tấm, An Dương Vương đều được viết theo cách thức này. Truyện Châu Long đã lần đầu tiên đưa Châu Long - người phụ nữ vĩ đại chưa từng được nói đến - xuất hiện trong  văn học. Tình bạn của Lưu Bình và Dương Lễ đã trở thành giai thoại, để người đời sau hết lời ca ngợi nhưng lại không ai biết rằng có được tình bạn cao cả đó, đã có một người phụ nữ hi sinh cuộc đời của mình trở thành một thứ phương tiện trong tay  những  kẻ  đàn  ông. Tác  giả  đã  nhìn  ra  sự  thiệt  thòi của  Châu  Long, vì  thế  mà  ở  cuối  truyện  nàng  đã  được  nâng  lên  đúng  tầm và  hai  người  đàn  ông  mà  nàng  đã  vì  họ  quên  mình  bị  hạ  bệ. Ở đây  tác  giả  đã  nói  thay  cho  những  cơ  cực  của  Châu  Long, những  thiệt  thòi  của  nàng , cách  nói  của  tác  giả  hàm  chứa  một  cách  nói  sâu  sắc. Nàng  lấy  chồng, không  được  chăm  sóc  cho  chồng, mà  được  chồng  cho  đi  chăm  sóc  bạn  của  chồng. Tay  nàng  vun  vén, vỗ  về giúp  bạn  của  chồng đậu  đạt  vinh  quy  bái  tổ. Nàng  chẳng  được  hưởng  niềm  vui  đó mà  phải  trở  về  theo  lời  chồng  dặn. Sau  hơn  mười  năm  xa  cách, chăn  đơn  gối  chiếc, trái  tim  của  nàng  đã  lạnh  giá, lại  bị  chồng  ngờ  vực  và  lạnh  lùng. Suốt  quãng  đời  còn  lại  nàng  sống  trọng lặng  lẽ  và  giá  băng. Đó  chính  là  phần  sau  của  một  câu  chuyện có hậu. Dù  viết  tiếp, nhưng truyện  không bị  lặp  lại  mà  còn  tạo ra  những  giá  trị  mới qua  sự  nhìn  nhận  và  đánh  giá  của  con  người  hiện  đại về  những  nhân  vật  đã “im  lặng” trong  truyện  xưa từng  được ca  ngợi. Trước  đó  các  nhân  vật  chỉ  được  nhìn  một  chiều, hành  động  theo chức  năng thì  nay  trong  phần  hậu  truyện  này được  nhìn  ở  nhiếu  góc  cạnh  khác  nhau, từ  đó  tái  hiện  được mọi  biểu  hiện  của  tâm  trạng  nhân  vật, hoặc nói  cách khác nhân  vật  được  sống  trong thời  hiện  đại với sự  đa  giọng  điệu và  hình  ảnh  con  người  cá  nhân  được  bộc  lộ  rõ  ràng  tự  nhiên  nhất. Được  nói  lên  tếng  nói  của  lòng  mình  chứ  không phải  nói  thay  cho  một  người  nào  khác  với  những  tâm  sự  khát  khao  chân  thật, mãnh  liệt  của  một  con  người. Phần  hậu  truyện  này  các  tác  phẩm  truyện  cũ  như  được  đánh  giá  lại nhìn  nhận  lại dưới  góc  độ  mới, một thế giới quan  mới, tạo  ra  những  giá  trị  đạo  đức  mới đồng  thời  làm  cho  chúng  ta  thay  đổi  cách  nhìn  một  chiều và  tự  rút  ra  những  nhận  thức  mới.
Nếu  như  văn  của  Lê  Đạt  là  sắc  sảo, góc  cạnh  thì Lê  Minh  Hà  lại  có  phần  nhẹ  nhàng, đằm  thắm  hơn. Trong  truyện Gióng, khi  đọc  tiêu  đề cữ  ngỡ  rằng  tác  giả  viết  về  Gióng, nhưng không  phải  vậy tác  giả  viết  về  người  sinh  ra  Gióng - Mẹ  Gióng. Nổi lên trong toàn  bộ  truyện là  những  lời độc  thoại, những  lời  đối  thoại  trong cơn  mơ cũng  là  một  trong  những  hình  thức  độc  thoại, thể  hiện  những  nỗi  niềm  của   mẹ dành  cho  đứa  con  mới  lên  ba đã  phải  đảm  đương  trọng  trách  của  người  lớn để  rồi  trở thành thánh  nhân. Một  trong “Tứ  bất  tử” của  Việt  Nam, mới  chỉ  là  một  cậu  bé  lên  ba, nhưng trong  tưởng  tượng thì  Gióng  vẵn  là  một  vị anh  hùng cưỡi ngựa  sắt,  mặc  áo  giáp  sắt, xông  pha  trận  mạc, đánh  đuổi  quân  giặc  đem  lại  sự  bình  yên  cho  đất  nước, để  rồi sau  khi  hoàn thành nhiệm  vụ Gióng  bay  lên  trời.
Đó  là  câu  chuyện  xưa  nay  ai  cũng  biết, nhưng  có  những  điều  chưa  ai  biết  đến cho  đến  khi  đọc  truyện Gióng. Câu  thơ  đề  từ  “Không  ai  cúng  thờ  niềm  thương nhớ  ấy” (lời  thơ  của  Đỗ  Quang  Nghĩa) như  một  lơi ru, một  bài  đồng  giao  mẹ  vẵn  hát, câu  thơ  đề từ  như  nói  lên  tất  cả: mọi  người  thờ  “Thánh Gióng” nhưng Gióng  chỉ  mới  lên  ba, mới  chỉ  là  một  đứa  trẻ. Mẹ  của  Gióng thương nhớ  lắm, ngưới  ta  hương  khói  nhưng  không ai  hiểu  rằng tình  cảm  thiêng  liêng và  rất  đỗi  đời  thường  của mẹ  dành cho  con. Mẹ  Gióng  nói  chuyện  với  con  hằng đêm  trong cơn  mơ với  mẹ  đứa  con  bé  bỏng  luôn  ở bên, vui  đùa  và  nũng  nịu  với  mẹ, vậy  mà Gióng  phải  xa  mẹ  rồi, khi  “chưa  biết  gì, mẹ chưa  kịp dạy  con  gì  ngoài  yêu  thương”. Người  mẹ  luôn  nhớ  con  thương con, pha  lẫn  niềm  tự  hào  vì  con  của  mẹ  đã  cứu  giữ  nước  non, nhưng lại  cảm  thấy  xót  xa  khi  chợt  nghĩ “Chẳng  mấy  ai  còn nhớ người  được  dâng  hương  chính  là chú  bé  của  mẹ”. Chúng  ta  cảm  nhận  được  nỗi  niềm của  mẹ qua  những  lời  đối  thoại  với  con  trong  cơn  mơ và  độc  thoại  với  chính  mình. Chỉ  có  mẹ  mới  thấu hiểu  được  nỗi  niềm của  con, mẹ  để  cho  con  ra  đi  vì  biết  con  không còn thuộc  về  nơi  này, nhưng còn  lại  mẹ  với  những  nỗi  niềm thì  không ai  hiểu. Giả  sử  chuyện  Thánh  Gióng  là phần  một  phần hậu  truyện  này  là  phần  hai thì  truyền  thuyết  chúng  ta  từng  biết  đến hẳn  còn  xây  lên  bức  tượng  đài  về mẹ.
Trong  các  phần  hậu  chuyện  là  sự  bộc  lộ  nỗi  niềm  tâm  sự  của  các  nhân  vật, đó  vừa là  lời  của chính  nhân  vật vừa  là  lời của  những  người  hiện đại đánh giá về các nhân vật “cổ”, “xưa”. Trong truyện  An Dương Vương, lời  đối  thoại  của  An  Dương Vương và Rùa Vàng cũng  vừa  thể  hiện  sự  dằn  vặt, day  dứt  lương tâm  của  một vị vua  đã  làm  mất  nước, một  ngươi  cha  đã  giết  con  gái  của  mình. Lời  của  An  Dương  Vương vừa tự  trách  mình lại  vừa  thanh  minh cho  hành  động  của  mình, lời  của  Rùa  Vàng  là  lời  của  nhân  dân, những con người hiện đại. Câu  chuyện  kết  thúc  với  một  giai  thoại  mới, là  “điềm  trời” cho  mưa  thuận  gió  hoà được  mùa nhân  dân  an  sinh, đó  mới  là  điều  cần  thiết  nhất  với mọi   người, còn  những  giai  thoại thì  chẳng  có  ích  gì  trong cuộc  sống  mưu sinh  của  họ. Cuộc  đối  thoại  của  hai nhân  vật  cũng  có  thể  hiểu  như  là  sự  đối  mặt giữa  quá  khứ  đã  qua, đã  thành  những  huyền  thoại  lung  linh  màu  nhiệm và  hiện  đại  là  cuộc sống xô bồ bon chen, đấu  tranh  để  khẳng  định  mình  để  sống  và  vươn  lên, luôn  nhìn  thẳng vào sự  thật. Sự  tiến  lên  của  thời  gian  là  sự  lùi  lại  của  những  sự  kiện  lịch  sử, thời  gian  có  thể  xoá  đi  lỗi  lầm, nhưng làm  sao  xoá  được khi  ngay  trong chính  lòng  mình luôn  trỗi  dậy  cảm giác  có  lỗi, nó  giống  như sự  vằn  lên  của  những  vết  thương  cũ . An  Dương Vương  luôn  tụ  trách  mình quy  lỗi  về  mình, bởi  nhà  vua  bất  cẩn không  nghe lời can ngăn của  cận thần nên  dẫn  đến  cảnh  mất  nước hại con. Hành  động  nhà  vua giết  con  với  tư  cách  là  một  vị  vua trừng  phạt  kẻ  làm  hại  đất  nướcnhưng cũng  là  để  giải  thoát  cho  con  của mình không phải  rời  vào  tình  trạng khó  xử  và  hiện  thực  đau lòng. Những  lời  vấn  đáp  của  An  Dương  Vương cũng  có  thể  xem  là sự  phán  xét  một  cách  khách  quan  của  dư  luận, của  thế  hệ  sau  dành  cho  nhà  vua  và  công  chúa. Nhờ  vào  phần  hậu  truyện  này  mà những  nỗi  niềm  của  An  Dương Vương và  Mỵ Châu  được  giải  bày, vẫn  là  hình  ành  của  những  ocn  ngườ cổ  xưa nhưng tư  duy  của  nhân  vật  mang  tính  hiện  đại, những  băn  khoăn, lý  giải  đã  thể  hiện  rõ  hình  ảnh  của  một  con  người ý  thức  rõ  vai  trò vị  trí  của mình.
Những  nhân  vật  như  An  Dương Vương , Đường  Tăng, Cô  Tấm  đều  mang  nặng  những  nỗi  niềm. Tấm bây giờ khác với Tấm ngày xưa do luôn  phải  vật  lộn  với  chính  lương  tâm  của mình,  những  dằn  vặt  về  việc  làm của  mình đối  với  mẹ  con  Cám. Những  tưởng sau  khi  không  còn  kẻ  thù Tấm  sẽ  sống  hạnh  phúc  và  được  yêu  thương nhưng  hoàn  toàn  không phải. Sự  tĩnh  lặng  không  có  ngay  trong chính  lòng  mình, sự  dằn  vặt đau  đớn  đã  hành  hạ  Tấm. Chính  nàng  tự  kết  tội  mình. Bản  thân  tự  kết  tội  có  thể  là  nhẹ  nhàng  nhất  nhưng cũng  có  thể  là  ghê  gớm  nhất, nó hành  hạ trừng phạt  đời  sống  tinh  thần  của  chính  mình. Tấm  cũng   chẳng  được  sống hạnh phúc  dẫu  lúc  này không  còn  ai  giành  chồng  với  nàng  nữa. Nhà  vua  không  dám  yêu  thương một  người  vợ  tàn  bạo như  thế . Trong  truyện  cổ  tích Tấm Cám, Bụt  vẫn  thường xuất  hiện lúc  Tấm  gặp  khó  khăn  giúp  đỡ  và  bảo  ban cho  nàng vượt  qua  nhiều  khó  khăn  và  thử  thách vậy  mà  lần  này  Bụt  không xuất  hiện  để  giúp  Tấm  xua  đuổi  những  giấc  mơ  kinh  hoàng, những  cơn  chống  đỡ  trong  tuyệt  vọng. Rồi  Tấm  khóc, Tấm  đã  chịu  nhận  ra  lỗi  của mình, khi  Tấm  biết  lỗi,  Cám  cũng  thôi  không xuất  hiện  nũa. Những  nỗi  niềm  của  Tấm,  phải  chăng  là  sự  hoá  thân  của một  con  người cá  nhân  vào  trong  con  người chức  năng  bổn  phận  của  truyện  cổ  tích? Điều  tác  giả  nói  không  khó  nhận  ra, chúng  ta  đã  tìm  hiểu  những  thông  điệp  đạo  đức tác  giả  gửi  gắm  ở  phần  trên.
Mặc  dù  sử  dụng  cách  viết  thêm  phần  hậu  truyện, nhưng  chúng  ta  thấy các tác giả vẫn  luôn  tạo  ra  sự  gắn  kết  mà  người  đọc  khi  tiếp  nhận sẽ  liên  tưởng  đến  hình  ảnh  số  phận  của  nhân  vật  trong  cốt  truyện  cũ. Từ  sự  liên  tưởng  đó  mà  phát  hiện  ra  những  điều  mới  mẻ. Nhân  vật  vẵn  mang  dáng  vẻ  xưa  nhưng  tâm  tính  đã  thay  đổi, có  cả  những  nhân  vật  trung tâm  và  những  nhân  vật  chưa  từng  được  nói  đến, nay  được  bộc  lộ  những  nỗi  niềm  sâu  kín. Những  nhân  vật cổ  được  tạo  cho  một  giọng  điệu  của  con  người  hiện  đại, có  diễn  biến  nội  tâm, có ý  thức  rõ  về  con  người cá  nhân của mình, có  những  hành động vì  bản  thân  chứ  không  phải  theo chức  năng  như  trước. Những  nhân  vật  có  cái  tên  của  truyện  cũ  nhưng sống  suy  nghĩ  và  hành  động  là  của  con  người hiện  đại.
4. Ngoài  một  số  chuyện  viết  lại chỉ  sử  dụng  các  yếu  tố  có  trong  một  truyện  cổ để  làm  vật  liệu tạo  nên  tác  phẩm  mới - một  truyện  ngắn  hiện  đại  mang  màu sắc  cổ  xưa, còn  có  một  loại  truyện  khác sử  dụng  vật  liệu  được  lấy  từ  nhiều  truyện  khác  nhau  để  tạo  nên  một  truyện  mới, cùng  thể  hiện  một  chủ  đề  trung tâm. Các “nguồn  vật  liệu” này, có  thể  được  lấy ở  nhiều “xứ” khác  nhau  không  liên  quan  đến  nhau, nhưng khi  được  đặt  cạnh  nhau qua  bàn  tay  tài  hoa  của  các  nhà  văn thì lại hoà hợp lạ lùng. Truyện  ngắn  của Nguyễn Huy Thiệp có hai tác phẩm  tiêu  biểu  viết theo phong cách này: Chút  thoáng Xxuân Hương và Những  ngọn  gió  Hua Tát. Chút  thoáng  Xuân  Hương  gồm  những  câu  chuyện  khác  nhau  đều  có  hình  bóng  của  Xuân  Hương, Xuân  Hương không xuất  hiện  trực  tiếp, nhưng  mọi  vấn  đề  trong  tác  phẩm  đều  thể  hiện  qua  cái  nhìn  của  Xuân  Hương - một  người  tài  năng, giàu cá  tính. Sự  tồn  tại  của  nàng  giúp  người  ta  hiểu  đời và  biết  vượt  lên cái  phàm  tục, gian  trá  đầy  rẫy  trong  cuộc  đời để  con  ngươi  ta  biết  phân  biệt  lẽ  phải , vượt  qua, chối  bỏ  đi  những cái  phàm  tục khinh  bỉ mà  vươn  lên. Xuân  Hương như  là  hơi  rượu thơm, là đoá  hoa ngát hương trên bàn thờ, là hơi ấm nước vối có mấy lát gừng thơm cay, là đĩa bánh trôi bốc hơi nóng. Trong truyện này Xuân Hương được nhắc đến  trong  những  cảnh  huống  khác  nhau, tác  giả  bộc  lộ những  nỗi  niềm  khác  nhau để cùng  làm cho chủ đề trung tâm của truyện được nhen  lên  giúp  con  người ý  thức  rõ giá  trị  chân  thực  của  cuộc  sống để  không  quên  hi  vọng vào  lý  tưởng và  cũng  không quá  thất  vọng  trước  những  bế  tắc của  cuộc  đời. Truyện  thứ  hai viết  về  những  câu  chuyện  cổ ở  bản  Hua Tát, là  một  bản  làng  có những điểm  đặc biệt, màu  của  huyền  thoại  vẫn  đang  bao  trùm  cả  làng bản  Những  ngọn  gió  Hua Tát gồm  có  mười  truyện đề  cập  đến  một  vấn  đề  khác  nhau không  mấy  liên  quan  đến  nhau, nhưng chính cái  không liên  quan  đó  lại  chính  là  cái  có  vấn  đề. Bởi  vì hình  ảnh  của  bản  Hua Tát  ở  đây  được xem  như  hình  ảnh  của  đất  nước Việt  Nam, vì  thế  mọi vấn  đề  của  đất  nước đều  được  nói  đến  thông  qua những  câu  chuyện  cổ. Mỗi  chuyện  nói  về  những  nỗi  đau  khác  nhau:  nỗi  đau  của  một  con  người  bé  nhỏ, của  một  tập  thể, của  cả  một  thế  hệ tất  cả  đều  được  tái  hiện  qua  những con  người  cụ  thể  ở  bản  Hua Tát . Những  con  người  ấy đó  nay  không  còn  nữa, họ  đã  là  đất  là  gió -  những  ngọn  gió  quẩn  quanh chân  nhà  sàn và trên  cả  những  đồi  nương. Các  nhân  vật  trong  truyện ít  có  người  nào có  kết thúc tốt đẹp, người  không bỏ  mạng  thì cũng  phải đi xa, nhưng đó  là những  con  người  ở nhiều  hoàn cảnh  khác  nhau. Cảnh  đời thì  nhiều  lắm, chuyện  kể  về những  cảnh  đời  ấy  đã  trở  thành chuyện cổ, trở  thành những  việc  đã  qua mà  khi  nghe  lại  chúng ta  không thể  can  thiệp  gì vào đó  được nó  làm  cho  ta  như  được  soi  sáng  hơn, hướng  tới  lòng  cao  thượng  và  tình  người, vừa  giữ  được cho  mình  bản  lĩnh, sức  mạnh để  không  bị  “say” lại  vừa  giúp ta  giữ  lại  được  những  gì thuộc  về  mình  không bị lấy đi  mất. Tuy  mỗi  truyện  thể  hiện  một  chủ  đề riêng,  nhưng mười  truyện đó  đều đều  hướng  đến  thể  hiện  đầy  đủ những  đặc  trưng cũng  như  sự  việc đã  diễn  ra  trong  một  thời  của  bản  Hua Tát  hay  một thời của  đất  nước  Việt  Nam. Với  những  thành  công và  thất  bại, những  cái  được  cái  mất  và làm cho ta  bình  tĩnh  và  suy  ngẫm.
Truyện  Nhân sứ, của  tác  giả  Hoà  Vang gồm có  ba  truyện, mỗi  truyện cũng  nói  về một  chủ đề,  nhưng  đều toát  lên  một  chủ đề chung,  tìm   ra  một  nhân  sứ - một  nhân  chứng của  cuộc đời, tìm  ra lẽ  sống chân  chính, nó  không  ở  đâu  xa  mà  ở  gần ngay trong  cuộc sống  trong  mỗi  con  người, chỉ  có  điều  phải  sáng  suốt, tĩnh  tâm  mới  nhận  ra  điều đó. Nỗi  niềm  băn  khoăn trước  sự  đời  đó cũng  được  tác  giả  Lê Minh  Hà  thể  hiện  trong  truyện Ới ơi dâu bể gồm có  bốn  phần  ghép  lại: Viênan, Chử ơi, Những kẻ  lạ, Thất  thanh. Ở  phần một  và phần  ba đều  nói  về  những  cặp  trai  gái  thời  hiện  đại phần  hai  nói  về  mối  tình Chử  Đồng  Tử  và Tiên  Dung, ở đó  chúng  ta   thấy hình ảnh của  Chử  Đồng  Tử  và  Tiên  Dung thật  mới  mẻ, họ  đến  với  nhau và sống  với  nhau thực  tế  hơn  chứ  không lung  linh  như  trong  truyện cổ tích  chúng  ta  biết. Cả  hai  nhân  vật đều  có  những nỗi  niềm  riêng, những tưởng sống  trong nghèo thiếu mới  khổ  đằng  này Chử  sống  trong cảnh  đầy  đủ  mà không  vui  sướng  được  bao  lâu, chàng  buồn nhớ  và  thầm  khát  khao những  cảm  giác  ngày  xưa, sống  tự  do, phóng  khoáng giữa  đất  trời, chẳng  mong  làm  nên  những  điều  cao  xa, lớn  lao  mà  chỉ muốn  sống  thật  với lòng  mình, những  ước  muốn  bình dị  không quá  xa  xôi. Phần  bốn của  truyện nhắc  lại  hai  nhân  vật  này “Tiên  Dung và Chữ  Đồng  Tử  vẫn sống” ở  một  nơi  xa  lắm, nơi  không  ai  còn  phải  ước  mong  gì. Bốn phần có vẻ  không  ăn  nhập  với  nhau nhưng đều có  một  mối  liên  hệ, con  người  từ cổ  chí  kim đều  không bao  giờ  thoả  mãn hết  những  ham  muốn  của  bản  thân mình, hãy  biết  vừa  lòng với  những  gì mình  có. Các  phần một, ba  và  hai  bốn có  sự  đan  xen bắc  cầu với  nhau tạo  nên  chủ  đề chung của  truyện.
5. Truyện  ngắn  viết  lại “truyện  cổ” không phải  là  kể  lại cốt  truyện cũ, mà  trong đó  các  yếu  tố của  “truyện  cổ” trở thành những  vật  liệu  mà  nhà sáng  tạo  sử  dụng để  phối  trộn  với  những  yếu  tố hiện  đại khác tạo  nên một  tác  phẩm  mới, trong  các  tác  phẩm  này những  yếu  tố   như  nhân  vật, cốt  truyện, tình  tiết đều  đã  được xử  lý và  được  đưa  vào  những  môi  trường  mới. Các  nhân  vật  có  thể  được  giữ  nguyên  nhưng lại  có  diễn  biến  câu  chuyện  khác đi  hoặc  thêm  bớt các  nhân  vật chính  để  có  thêm  những  nhân  vật  mới  khác. Ở  một  cách  thức  khác,  câu  chuyện  không  chỉ  dừng  lại ở kết  thúc  có  hậu  mà  còn  được  viết  thêm  phần  hậu  truyện,  ở  phần sau  đó các  nhân  vật  trong  truyện  cổ  thể  hiện  nhiều nỗi  niềm không  hài lòng của  mình  hay  nhiều  khi  là  lời  tự  bạch  về  những  việc  làm của  bản  thân, đồng  thời  tác  giả  thể  hiện cách  đánh  giá  của  người  đương thời  về  những  yếu  tố  đã  định  hình. Nhìn chung  các  nhân  vật  đều  đối  thoại  hoặc  độc  thoại bằng  ngôn  ngữ  của  con  người  hiện  đại, những  băn  khoăn, suy  nghĩ là của  một  con  người ý  thức  rõ con  người  cá  nhân  của  mình. Có  thể  vì thế  mà  loại truyện  này  đã  tạo  nên  một chỗ  đứng cho  mình trên  văn  đàn cũng  như  gây  ra  ấn  tượng  mạnh,  sôi  nổi  trong đời  sống  văn  học đương đại.

Nguyễn Thị Minh Tâm

Nguồn: hoinhavanvietnam.vn

Ý kiến bạn đọc (0)


Ẩn/hiện ý kiến

Thu nhỏ của sổ | Phóng to cửa sổ
security image
Nhập mã bảo vệ vào ô dưới đây:

busy

Bài viết mới cập nhật:
Bài viết đã đăng:

 
Tác giả bài viết này : Nguyễn Thị Minh Tâm

Các bài khác cùng tác giả:

Các tin mới nhất

Nhiều người đọc

Quảng cáo

AbeBooks - Signed Books

Sách hay

 

Sách đã xuất bản: If you're here (Nếu em ở đây)

TVVHĐ - "Nếu em ở đây (if you are here) là tác phẩm gần đây nhất của Hồng Sakura, nội dung kể về câu chuyện của những người bạn sống cùng một khu trọ với những mục tiêu và tính cách rất khác nhau....

 

Tập truyện ngắn: "Xin đừng quên tôi" của Cao Tiến Lê

"Chúng tôi trở về mỏm 834, sở chỉ huy tiền phương và cũng là nơi đóng quân của Ban chỉ huy hỗ hợp, gồm lực lượng bộ đội, dân quân tự vệ và bộ đội biên phòng....

 

Truyện dài: "Giọt nước giữa biển khơi" (Việt Tú Kỳ Phong)

"Cuốn truyện này kể lại cuộc đời của một người, ông Phạm Văn Tuyển, một con người bình thường như bao con người khác. Nhưng ông đã làm nên những kỳ tích....

 

Sách mới: Thiền và Không gian minh triết

GSTS Phạm Đức Dương, Chủ tịch Hội nghiên cứu khoa học Đông Nam Á - Việt Nam đã phải thốt lên: "Nếu như Thiền Minh Triết được chia sẻ trong mọi gia đình, mọi cộng đồng, nhất là trong tầng lớp thanh niên (khi họ bước vào đời với ...

 

Giới thiệu thơ: Mắt lặng của nhà thơ Bàng Ái Thơ

Tôi đi tìm cõi vô thường Ngẩn ngơ tìm chốn nỗi buồn ngụ cư...

Sách mới xuất bản

Thống kê

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay991
mod_vvisit_counterHôm qua1095
mod_vvisit_counterTất cả740652

20 97
,
Hôm nay:06 - 2 - 2012
Hiện có 188 khách 1 thành viên online

Đăng ký tin thư

Tên:
Email: