Nam Hà, tác giả của những bộ tiểu thuyết mang tính sử thi về chiến tranh cách mạng như như: "Đất miền Đông", "Trong vùng tam giác sắt", là một nhà văn đã có một tài sản văn chương đồ sộ tới 6.000 trang. Ông là một trong những nhà văn suy nghĩ thì rất lâu, còn viết thì rất nhanh. Bắt tay vào giai đoạn viết, ông say mê với công việc, bất kể giờ giấc. Nhiều ngày, mỗi ngày ông viết hết một ruột bút bi là bình thường.
Một hôm đang đà say mê thế, ở trại sáng tác Đại Lải của Hội nhà văn, mọi người thấy ông uể oải, quẳng bút một nơi, ngồi thừ ra chán nản. Hỏi thì ông bảo: Chán quá rồi! Hỏi thì ông giận giữ nói: Bọn tham nhũng nó hoành hoành ghê quá, viết lách mà làm gì nữa!
Mọi người im lặng, lo lo. Không khéo trại viết này mất một cây bút say mê sung sức. Nhưng ba ngày qua, bỗng lại thấy ông gõ cửa buồng nhà văn Tô Đức Chiêu ở trại viết:
- Có việc gì thế, ông Nam Hà?
- Có ruột bút bi nước cho mình vay một cái?
Tô Đức Chiêu tròn mắt, nhưng chưa kịp nói gì, Nam Hà đã thản nhiên:
- Nghĩ lại rồi! viết lách là việc của mình! Mình không viết, ai viết cái tốt cùng là để chống cái xấu có phải không?
Tô Đức Chiêu reo:
- Hoan hô nhà văn Nam Hà! Đây, ruột bút bi đây, xin kính biếu nhà văn!
Ý kiến bạn đọc (0)
Ẩn/hiện ý kiến
- MỤC LỤC THAM LUẬN HỘI THẢO "Văn học, Phật giáo với 1000 năm Thăng Long"
- Sên múa
- ĐẠI HỘI NHÀ VĂN VUI ĐÁO ĐỂ
- Nhà văn băn khoăn chuyện "bầu bán" trước đại hội
- Văn chương thời bão... giá: Khi giá vàng leo thang…
- Tìm tiêu chí mới để phát triển VHNT Việt Nam
- Nhất tự vi sư
- Làm gì để nâng cao chất lượng tác phẩm văn học?
- Văn chương "ăn xổi ở thì"
- Đại hội nhà văn: "Cảm giác chung là không mấy lạc quan"












