Tác giả tham gia Sân Thơ Trẻ-Ngày hội thơ VN 2010
Nguyễn Hoàng Vân Anh Sinh năm 1985, Quê: Nghệ An Tốt nghiệp Khoa Biên kịch Trường ĐH Sân khấu & Điện ảnh Hà Nội Từng làm việc tại Công ty Truyền thông Hà Thế
Tham gia Góc thơ Truyền thống
Hạc giấy
Phía sau bức màn trắng
Bầu ngực căng hồng trần trụi
Màu thiêu đốt
Ô cửa vén lên nửa vời
Dây thòng lọng màu đỏ đung đưa
Con hạc cứng đơ
Lơ lửng
Ngó xuống làn da ngọc
thoi thóp đam mê
Những chiếc đinh ỡm ờ
Bật nửa mình bên màn cửa
Đôi cánh giả rã rời
Bầu ngực lép
Người hoạ sĩ già gấp đôi số tuổi
Đưa vệt màu lên mặt mình…
Chắp nối
Ta như vạt nắng chạy sém da
Bóng nàng trắc ẩn bong khô
Mặt đường rỉ máu
Mặt người ứa duyên
Ta mắc cạn trong nước
Nàng chết đuối trong gương
Có đôi chim trắng đội nón đứng đầu đường
Có đôi câu hát rũ lông vuốt mặt
Có đôi dòng thơ dài ngoằng mặn chát
Ta khoác lên vai nụ cười của nàng
Bỏng rát
Sao cứ mãi tìm nhau?
Có người đàn bà rửa chân trong chiếc thau đồng
Ta thèm mắc cạn mình với nước.
Có người đàn bà chải tóc đứng chờ chồng
Ta nhớ tấm gương với hình hài nàng khi quẫy chết
Có một bông lúa trổ đòng thiếu phụ
Có một con mắt quên ngủ
Có một khoé môi chờ một khoé môi
Ta bong khô giữa nắng
Ta rỉ máu giữa đường
Ta ứa duyên giữa mặt người lặng lẽ
Chắp nối về nàng.
Chắp nối về những câu chuyện yêu đương ngàn năm không kể hết
Có nửa ngón tay nằm ngoan trên bàn
Có nửa thời gian là đen
Có nửa nụ cười là đen
Nửa ta, nửa em...
Với những cơn mưa chiều
Hà Nội với những cơn mưa chiều
Bây giờ là những cơn mưa chiều. Lòng em đầy những cơn mưa chiều.
Mưa rối bời. Mưa trắng xóa
Mưa oán thán. Mưa nhảy múa
Mưa gào lên những bài hát của người điên, những vũ điệu của kẻ thất tình say rượu.
Mưa lồng lộn bọt ngầu nỗi nhớ.
Mưa nặng trĩu đôi cánh chuồn mỏng không kịp tìm chỗ trú chân, với hàng mi em chưa kịp khép.
Mưa cuốn anh đi dưới bụi đường ảm đạm
Mưa hồn nhiên lướt qua nắm tình nhàu nhĩ
Mưa đưa em về với trần gian.
Mưa bỏ lốt tiên của người con gái đang yêu
Mưa khoác áo tơi cho người đàn bà đánh mất
Chiều đổ dồn trong mưa sầm sập
Ngập lụt, ùn tắc, ách đọng những vui buồn.
Mưa tẩy rửa cuống họng đục ngầu
Nơi chúng ta làm nên những điều độc ác
Nơi những ý nghĩ kì quặc về nhau bám riết
Mưa gột trôi đi
Mưa xõa trên vai người đàn ông lầm lì ít nói.
Tận cùng của em là vết sẹo dài
Vết sẹo với những dấu răng bầm máu và hình bàn tay cũ
Tận cùng tan trong mưa thánh thiện
Mưa xoá em khỏi tận cùng
Mưa đẩy em về sâu thẳm.
Sâu thẳm của em là anh với bụi đường có hình bàn tay sáu ngón
Anh xoè trước mặt em và đếm.
Mưa đẫm tiếng cười, đẫm em.
Bây giờ đầy những cơn mưa chiều. Và những buổi chiều không điểm hẹn, không dứt
Ý kiến bạn đọc (0)
Ẩn/hiện ý kiến
| < Trang trước | Trang tiếp > |
|---|
- 09/06/2010 14:54 - Nhà văn Di Li: "Đi xa để biết trở về"
- 13/05/2010 00:02 - 7 giờ 47 phút: cột mốc km 0 một hành trình
- 09/04/2010 21:28 - Biết thêm về Phạm Duy Nghĩa
- 03/03/2010 15:29 - Thơ Thụy Anh
- 24/02/2010 16:32 - THƠ NGUYỄN ANH VŨ:
- 23/02/2010 17:36 - Thơ Trần Nguyễn Anh
- 22/02/2010 14:59 - THƠ Lê Anh Hoài
- 22/02/2010 11:28 - THƠ CHÂU THU HÀ
- 20/12/2009 17:21 - Chưa bao giờ bình yên như thế (Phần 1)
- 24/11/2009 12:38 - Sách mới ra : K6 .com
- 28/10/2009 21:42 - Còn gì đâu mùa đông - Truyện ngắn Nguyễn Quỳnh Trang
- 10/10/2009 10:16 - Thơ Thụy Anh
- 09/10/2009 15:26 - Thơ Điệp Giang
- 08/10/2009 16:31 - Ở góc Bảo tàng Chứng tích chiến tranh










