Sau “Vang vọng” (2004), Ngô Thị Hạnh vừa cho ra đời “Nắng từ những ngón chân”. Thơ Hạnh chênh vênh buồn vui, chênh vênh hạnh phúc. Chỉ những khát vọng bình yên, tốt đẹp là long lanh như nắng trong đêm, hay cụ thể hơn là “Nắng từ những ngón chân”. Vì thế mà chị nhìn thấy “Những ngón chân của em / khi rửa bằng nắng sớm/ khi rửa bằng nụ cười anh” và “nắng cũng vịn tình đứng dậy”… để rồi rốt cuộc lại tự hỏi: “Có thật nắng không? Sự hoài nghi cả khát vọng đã khiến thơ chị trở nên “phức tạp” hơn, làm người đọc phải lần nữa đọc lại và ngẫm…
Xin giới thiệu cùng bạn đọc 3 bài thơ rút trong tập thơ mới do tác giả tự chọn.
Bí mật của hạnh phúc
Bí mật của mẹ nằm trong tay mẹ
gạo nấu thành cơm
nước lã thành chất dưỡng nuôi thân thể
huyền diệu ấy lẽ ra là hạnh phúc
ai có thể ngờ
Mẹ quét nhà, rác chảy ra sân
cha quét nhà, rác chảy vào ngực mẹ
rát buốt
khối u chiếm hữu ngàn đời ghen bóng ghen gió
khối u gia trưởng ngàn đời đánh đập chửi thề khi chẳng được nuông chiều
bi kịch gia đình ai biết nguyên do?
Mẹ rửa mặt
mồ hôi hòa tan vào nước
cha rửa mặt
giọt mặn chảy vào đôi mắt mẹ cay
hoa tàn
nắng tắt
Nhức nhối giận thân mình
con không biết đời là cõi khổ vạn năm
rồi khóc
Yêu con
cha cần mình đổi thay
yêu con
mẹ có quyền kiêu hãnh
tổ ấm biết giật mình lúc sắp lung lay
Biết đâu
chỉ một cái nắm tay
có thể cha trở về với mẹ
trở về với chính mình bản thể yêu thương
nắng cũng vịn tình đứng dậy.
* * *
Hạnh phúc từ những ngón chân
Những ngón chân của em
càng ngày càng đẹp và rạng ngời hơn khuôn mặt em giữa những người quen cũ
nên em ghen với nó, anh ghen với nó, anh vì nó mà phì cười hoặc hạnh phúc hoặc thương đau…
Những ngón chân của em
khi rửa bằng nắng sớm
khi rửa bằng nụ cười anh
chúng sáng lên ai cũng tưởng mặt trời
em bật khóc
sao trước đây em không biết chúng đẹp như vầy
Không phải, hạnh phúc là ảo giác
chúng có thật nhờ ngôn ngữ thơ ca
ngôn ngữ không có thực, em nghe mà đừng tin em thấy mà đừng tin
chỉ những ngón chân là có thực
Tôi đau, khóc và hỏi: “???…”
Những ngón chân của tôi mỉm cười
hạnh phúc…
* * *
Con đường của nắng
Anh rơi vào em
trọn vẹn như nước vào đáy cốc
lại nỡ bảo em đừng nhớ phút giây này
Em khóc
người đàn ông cõng nắng vào nhà
người đàn bà đem mưa ra ngoài đường đổ
gọi nhau là chồng, là vợ, là những cái tên chẳng phải là nhau
Ngây dại
nụ cười của người lao công khi quét xong đoạn đường rắc ngọc
ngọc hay phân, nắng hay mưa
buồn hay vui chẳng thể nói bằng lời
Bất lực
cảm nhận mùi hôi từ cơ thể, từ nắng, từ mưa, từ mùi ái ân lên men
từ những pha một mình tự sướng, tự khổ, tự là…
Có thật nắng không
khi lũ chim sẻ mang rơm về làm tổ
con đường thăng hoa xin chỉ có chính mình.
Theo nguyentrongtao.org
Ý kiến bạn đọc (0)
Ẩn/hiện ý kiến
| < Trang trước | Trang tiếp > |
|---|
- 17/09/2010 10:57 - Nguyễn Hồng Công và "Nụ cười ở lại"
- 09/09/2010 09:49 - Lỗ Hút - truyện ngắn của Vũ Thị Huyền Trang
- 31/08/2010 09:52 - Chùm thơ của Lữ Thị Mai
- 25/08/2010 10:27 - Chùm thơ của Lam Hạnh
- 19/08/2010 13:50 - Chùm thơ của Lê Vĩnh Thái
- 09/08/2010 14:34 - Truyện ngắn của Nguyễn Lý Phương Linh: Dưới vòm lá lung linh ánh sao
- 07/08/2010 10:57 - Gái Mường ma họ
- 12/07/2010 10:39 - Chùm thơ của Tiến Cường
- 26/06/2010 09:14 - Chùm thơ của Lê Ngọc
- 19/06/2010 09:57 - Thơ Trần Văn Lương
- 17/06/2010 16:09 - Thơ của Lê Huệ
- 12/06/2010 10:18 - Thơ của Bùi Kim Yến
- 08/06/2010 15:00 - Diễn
- 03/06/2010 10:02 - Chùm thơ của Du Nguyên










