
Giêng hai đôi đầu đòn gánh
Ngày tôi ngủ quên trên lưng trâu
Cánh diều giấy buộc sừng trâu bay mất
Ngày đuổi bắt rét buốt mùa đông
Nhốt trong ống bơ đầy phân trâu cháy đỏ
Hơi ấm thập thò như mặt trời
Ngày cha chất giêng hai lên đôi đầu đòn gánh
Con đê làng hõm sâu lối nhỏ
Thân cha ngập nửa triền đê
Ngày ấy nướng con muồm muỗm thương con cào cào
Váy đỏ váy xanh giã gạo cho bà rách váy
Ngày lóp chóp đồng sâu tát vét
Giỏ vơi ngóng bụt hóa phép đầy
Ngày cha chất giêng hai lên đôi đầu đòn gánh
Đồng chiêm tạo dáng cò bay
Chở vía cơn mưa tháng sáu
Ngày ấy căng câu đồng dao làm mồi nhử gió
Gió rỉa đuôi diều giấy lao chao
Ngày ê xì cô bạn cắt cỏ
Ngực nhú mầm như măng
Cô gái khóc òa sợ hãi
Ngày tôi ngủ quên trên lưng trâu
Giêng hai vít cong đôi đầu đòn cha gánh
---
Gạch
Lại đứng phỗng dưới cổng làng
Lại thấy gạch lầm rầm mùa lửa đốt
Khi ai bảo người sinh ra từ đất
Và người bảo ai sinh ra từ trời
Những vuông đất nhỏ ơi
Say đau đớn lòng lửa
Say bập bùng vóc lửa
Say lập lòe mắt lửa
Say giây phút vinh quang ngọn lửa
Ngày mai hồng bức tường từ đất
Ngày mai
Những viên gạch ru thời gian ngủ thiếp
Tôi đã nắm chặt trong tay thớ gạch tháp Champa
vô số đền đài đình chùa
cả những bức tường thành hoang tàn sót lại
Trên vết mạch tường như nấc thang cao mãi
Dấu những bàn chân
Leo lên gạch tôn hình xứ sở
Nếu chỉ là đất là nước là lửa
Những bức tường là trò chơi tưởng tượng
Nếu chỉ là đất là nước là lửa
Thế giới thuộc về hoang sơ
Chiều nay dưới cổng làng
Tôi bàng hoàng và hạnh phúc nhận ra
Trong lòng tay
Lửa và đất rúc rích mùa sinh
---
Cửa
Khuôn khuôn một vuông cửa
Là ranh giới của mọi biên giới
Là biên giới của mọi ranh giới
Người ta vẫn luôn lừa phỉnh chính mình
Về thế giới phía sau cánh cửa
Nơi bản doanh của bất ngờ và bí ẩn
Đừng hoài công
thiết kế
sắp xếp
phỏng đoán
tiên tri
Mọi sự đang sinh sôi và chết trên sự sinh sau nó
Phía sau cánh cửa...
Này cửa mở sáng
cửa chữ cửa tình
cửa sự nghiệp công danh
cửa thiên đàng địa ngục
cửa những điều không thực
cửa vào CỬA
Cửa ít khi dắt con người đến cửa
Cửa luôn đánh lừa người ta phía sau cánh cửa
Khi bước qua một cánh cửa nào đó
Mơ hồ ai đẩy ta đi.
---
N.T.C
Ý kiến bạn đọc (0)
Ẩn/hiện ý kiến













