Ngọc
ngọc hồi nhỏ
như con trâu con
con trâu con sinh ra trên cánh đồng của mẹ
mặt trời vắt mật lên cánh đồng sữa
lúa hát nỗi niềm con gái
mượt mà sương khói trăng non
ngọc ra thành phố
lấm lấm lem lem
giữa trưa phố ồn ngọc mơ nghé ọ
ngọc... nghé... ngọc... nghé ...ọ
đêm đầu tháng điện quận thanh xuân không sáng
ngọc nhớ trăng trăng mồng một lưỡi trai mồng hai lá lúa
mười ba mười bốn trăng vẫn không tròn
đêm rằm trăng treo trên đầu chưa kịp nhìn đã vỡ
vỡ không thành tiếng
vỡ không thành miếng
tiếng trăng xa vời
miếng trăng chảy tan giữa trời
ngọc lên rừng
những hàng cây mở mắt
chúng nhìn ngọc lấm lem chui ra từ chỗ trú muộn phiền
ôi số phận muộn phiền
ngọc bỏ quên mặt trời đi tìm vầng trăng đã cũ
bạc lối về hong tóc mây mưa
ngọc ra biển
biển di dân từng lớp sóng bạc vào bờ
cát cháy báo mùa biển cạn
những người đàn ông đàn bà bảo nhau thôi không ra biển nữa
ngọc hỏi họ đi đâu
họ lại hỏi ngọc từ đâu đến
giấc mơ triệu triệu năm trước
làm trôi hết một buổi chiều
ngọc quay về thành phố
chạm phải hơi thở cũ
còng queo giữa những dư thừa
ngọc ăn hàng ngày những bữa cơm thịt cá bơ sữa hăm-bơ-gơ rượu tây thiếu chất xơ trầm trọng
rau quả sặc mùi thuốc bảo vệ thực vật
đồ ăn sẵn đặc chất bảo quản
ngọc thèm rau muống tương cà
giữa đêm mồ hôi ướt gối
có đứa trẻ cầm dao đâm chết bố mẹ đẻ
có đứa trẻ vật vờ các điểm xe buýt xin ăn
có đứa trẻ sơ sinh bị vứt vào thùng rác hồ giảng võ còn nguyên cuống rốn
các báo giật tít tanh tách kẻ sát nhân máu lạnh cắt cổ nhân tình hãi hùng chồng thiêu sống vợ cháy rừng cháy siêu thị cháy chung cư cháy nhà xưởng cháy vàng cháy thực phẩm người chết cũng cháy người sống cũng cháy
thế mà người ta bảo họ sống lạnh như tiền
thế mà họ cứ bảo có tiền mua tiên cũng được
ngọc nóng ngọc lạnh
ngọc bình thản ngọc hốt hoảng
ngọc vui vẻ ngọc buồn rầu
ngọc làm thi sĩ ngọc viết báo kiếm tiền
ngọc nào cũng không phải là ngọc
ngọc nào cũng không thể là ngọc
ở đây giờ khắc đơn điệu này
trăng không tròn
nghé không ọ
ngọc là viên đá chơi trò ăn quan
Hà Nội của tôi
Hà Nội của tôi
cô gái ăn sương nép mình bên cột điện òa khóc
đã có ai đó bố thí cho cô nắm tiền lẻ kèm theo lời mời khiếm nhã
đêm nay sẽ về đâu?
đã từng trôi đi những giấc mơ thiếu nữ hiền ngoan
người đàn bà không sợ chết, không sợ đau khổ
chỉ sợ không được chết vì yêu, không được đau khổ vì yêu
mùi nước hoa Latino rẻ tiền khỏa thơm tóc mềm bán đứng giấc mơ đài các
những người đàn ông đêm nay đêm qua đều không thể cho cô danh phận
dù là danh phận một người vợ bình thường, một người mẹ bình thường
đức hạnh của người đàn bà làm bằng những cánh cửa nửa mở nửa đóng (*)
nên khốn nạn thay, lắm kẻ ra vào, nhòm ngó, lường gạt, phá bĩnh
người đàn bà hoang đàng mơ đầu thai kiếp lá
ngây ngô nhan sắc phù du
Hà Nội của tôi
đêm đêm bất thần tỉnh giấc
tiếng rao khàn đục lọt qua khe cửa nhỏ mì nóng đê, khoai nóng đê
những chiếc xe thồ cũ kỹ ậm ịch chở mùa vào thành phố mờ sương
nối dài ký ức đồng nội
ký ức đồng ruộng
nơi đó tôi đã từng sống những ngày đẹp nhất
đã từng có những ngày đẹp nhất
Hà Nội của tôi
thương bông hoa sữa mùa thu đứng chung đường với bảng sơn đen cấm đái bậy
nhớ dáng người nhà quê tung tẩy hoa tươi rau quả thúng mẹt trên những con phố giờ nhất loạt đề biển cấm bán hàng rong
những nụ cười thành phố đang mụ mị đi vì quá độ lạm phát, rác thải, giao thông, vô gia cư, trộm cắp, lừa đảo, bất nhân bất nghĩa
cuộc trình diễn nhập nhằng đô thị chưa biết đến lúc nào sẽ kết thúc
Sáng dậy đem nỗi buồn Hà Nội ra phơi nắng.
---
(*) Jean Giradoux
Ý kiến bạn đọc (0)
Ẩn/hiện ý kiến
- Chùm thơ của Lê Vĩnh Thái
- THƠ NGÔ THỊ HẠNH
- Truyện ngắn của Nguyễn Lý Phương Linh: Dưới vòm lá lung linh ánh sao
- Gái Mường ma họ
- Chùm thơ của Tiến Cường













