
Đêm trả lại cho phố những âm thanh nhỏ nhẹ, như lời thiếu nữ, của những buổi ngày không có. Người ta đặt tên cho Tháng Bảy là Mùa Mưa. Sài Gòn không có bốn mùa Xuân - Hạ - Thu - Đông. Sài Gòn hai mùa, Mùa Mưa - Mùa Khô. Mùa Khô ngột ngạt, cứ như bao nhiêu nắng trên trời kia đều đổ xuống một mình nó. Nó hứng chịu. Nó không gây nên. Nó chẳng làm gì nên tội. Hình phạt này có vẻ hơi nặng nề và tàn nhẫn. Cũng tại vốn sinh ra đã thế, Sài Gòn. Nếu không có bầu trời kia thì mặt đất này chỉ là một cái hầm ngột ngạt bức bối.
Người tài xế bảo đây là chuyến cuối cùng. Em muốn đi theo đường thẳng, đắt tiền hơn cũng không chịu cho xe rẽ ra từng con đường ngoằn ngoèo, nhỏ bé. Chắc người lái taxi bực lắm, anh ta chỉ muốn đi con đường ngắn nhất để về bãi đậu xe và thưởng cho mình một giấc ngủ. (Hoặc có thể, vui vì có thêm một ít tiền). Tất nhiên người tài xế này phải chiều theo ý muốn của của thượng đế, em, vị hành khách cuối cùng trong đêm Tháng Bảy. Anh ta nói em xinh đẹp vậy sao không có ai đưa đón mà phải đi về một mình, em cười, nhàn nhạt trong miệng, mới đi diễn về. Em là một diễn viên. Có phải diễn viên kịch thì giỏi lắm, tâm hồn nhạy bén lắm, (chính xác vì anh ta thích kịch), chịu thôi, em đâu có sắc sảo gì. Anh ta nói mình ghét mấy thằng ca sỹ nhí nhố, lóc chóc. Em im lặng, coi như không nghe thấy gì. Người này ngưỡng mộ em quá mức, không sao, nói cho vui, xã giao mà, đỡ buồn ngủ thay vì phải hút một điếu thuốc lá trong khoang xe máy lạnh. Nhạc sỹ Phan Huỳnh Điểu nói (trên ti vi), gọi đó là âm nhạc của những thằng vô học... Em ít để ý đến những lời phát biểu như vậy, nghĩ mình mới nghe lần đầu, lấy làm vui. Thế học bao lâu thì được như vậy, người đẹp? Có lẽ là lâu lắm. Có khi - quãng đường ngắn không cho phép em chợp mắt. Tôi thích đi xem kịch lắm. Thật ạ? Nếu khi nào em diễn, nói trước, sắp xếp đi xem, nói thật đó. Thật? Vậy thì tốt quá. Câu chuyện cắt ngang, hành khách phải xuống, nơi mình cần đến. Cánh cửa sau đóng sầm.
Con hẻm nhỏ, sâu và tối, những bóng đèn cao áp kia đã tắt bớt, cách một thắp một. Tiết kiệm. Nếu không thì nóng lắm. Em sẽ trở về với căn phòng mười hai mét vuông quanh năm quạt trần quay ù ù, câu nói này em đã nói với mình, rất nhiều, mỗi khi em trở về nhà. Có lúc em còn cười một mình nữa.
Công việc trước hết là vứt bỏ những bó hoa khô xuống, những bó hoa đã không có nhiều kỷ niệm trong những vai diễn cũ, cứ sợ phải so sánh nó với những bó hoa tặng nhau trong dịp sinh nhật. Treo những bó hoa tươi lên. Mà buồn cười, hôm qua chị Diệu Linh được tặng nhiều hoa quá, không ôm hết, nói đem về cho đẹp. Nghĩ đến cách tự tử bằng hoa thật hay, đơn giản, gọn nhẹ. Nếu một lúc nào thấy ngao ngán cuộc đời quá mức, quá mức để sống, quá mức để nhìn lên quạt trần quay quay như thế, em sẽ mua thật nhiều hoa để trong phòng, đóng kín cửa, buổi sáng thức dậy, chẳng ai còn thấy mình trên đời. Hết một ngày. Hết một đời chứ. Những cô gái chết trẻ linh lắm.
Rửa những lớp son phấn trên mặt, cứ như nó nhẹ hơn. Hẫng đi vì khuôn mặt bé lại. Không còn những lớp phấn dày như mặt nạ. Phải dùng đến hai lần kem tẩy trang mới kéo tuột phấn trang điểm, phấn lót, phấn nền, phấn mắt, phấn mũi, phấn, phấn, phấn...
Những ngón tay lên lịch. Ngày mai, ngày mốt, gạch chân dòng chữ: Hát bè phụ cho ca sĩ T, hẹn gặp A. Đi chợ. Đọc sách... Một thói quen.
***
Có người gợi ý em làm thư ký trong một doanh nghiệp - tất nhiên bằng nhan sắc (ít ỏi) này. Có người hỏi em dành bao nhiêu cho nghề, mà em vẫn kém cỏi. Thật sự em chẳng biết bao nhiêu mà nói, cũng chẳng biết có đại lượng nào để đong đếm nữa.
Mưa tạnh.
Em. Anh. Có lúc nghĩ sẽ chết cùng nhau, đó là ước mơ của em trong cuộc tình báo trước những đổ vỡ, lúc chưa kịp trao nhau một niềm tin.
Hôm nay anh đến.
Sao, có gì vui không? Ngày nào không như ngày nào! Anh không đến xem em diễn à? Chán lắm, em diễn chán lắm, không, ý anh là, mấy vở đó cứ diễn đi diễn lại. Xem hoài! Chán! Có vở mới, thật mới thì anh xem. Lại câu cửa miệng là chán! Những câu hỏi nối đuôi những câu trả lời, hỏi, trả lời, hỏi, trả lời... xoay tròn, nhát gừng. Em vẫn không có gì thay đổi. Em không để tóc như ngày xưa nữa sao? Em uốn đẹp hơn! Nghe buồn cười, tóc đã dãn ra hết, chẳng còn một chút thuốc nào, vậy mà. Anh vẫn như ngày xưa, anh vẫn - một con người chuẩn mực, có khi cứng nhắc. Anh vẫn uống cà phê tại một quán duy nhất, cà phê Trung Nguyên trên đường N. Hỏi vì sao, (rất nhiều lần) anh nói vì đó là ấn tượng. Chỉ có thế. Không hiểu, nghĩ đi nghĩ lại em thấy không bằng lòng. Em còn sợ những thức ăn gây ung thư nữa không, nhất là trái cây Trung Quốc, táo, nho, quýt, mấy món snack nữa? Những lần cãi cọ. Những tách cà phê. Căn phòng rộng mười hai mét vuông. Em cúi xuống nhìn chiếc nơ trên áo mình. Em cười, còn nữa, em vẫn khoác lên người những bộ quần áo không do một nhà thiết kế nào, em vẫn cứ ít đến những trung tâm mua sắm, nên tất nhiên em luôn gắn mình với những từ khuyến mại, giảm giá, đại hạ giá. Em cười. Anh nói em giống bà già thập kỷ sáu mươi. Nhưng em cứ thích, làm chính mính. Quán cà phê chứ không phải sân khấu, xem nào, tỉnh táo lại đi. Anh hỏi thật, có khi nào em nghĩ anh và em đi qua đời nhau như hai diễn viên trong vở kịch của riêng em không. Em cười, đôi lúc diễn mãi một vai, nhàm chán lắm, thấy mình không còn chung thủy với mình nữa.
***
Em phải chờ anh nửa tiếng. Sẽ không phấn son quá kĩ quá chuyên nghiệp, anh không thích thế, để anh vui. Em không khác con bé Olga trong Điệu valse giã từ, (hình như là nhân vật này), em không đẹp trước gương, em tự mình cô độc và tẻ nhạt. Em hát những khúc hát buồn của nỗi lòng cô gái chung thủy không may mắn trong tình yêu. Thời đại kinh tế này, một diễn viên phụ thì có ý nghĩa gì.
Em gọi tình yêu của mình bằng một tên gọi nâng niu và cao qúy - mối tình đẹp như một giấc mơ. Người ta nói sến quá, sến như cải lương. Như cải lương - buồn thật. Đôi lúc cần phải sến một chút mới vui chứ. Em có những người tình và những giấc mơ đẹp. Cho dù phải trả giá, cho dù... em chưa nói hết câu, anh gạt ý nghĩ của em, anh không thích nghe em nói về những điều không có.
Nghĩ đến lúc được bước lên sân khấu trong tư thế diễn viên chính, vai diễn được gây chú ý nhất...
Anh là anh. Anh là nhân vật chính trong vở kịch kể về mối tình đẹp như giấc mơ. Em sợ phải nhìn anh trên sân khấu. Vì có thể, với em, lúc bên cạnh em, anh quên mất mình là người tình của nhau. Anh đang là diễn viên trong nhà hát, đúng vậy, hiển nhiên quá. Sài Gòn mười năm nay không còn chỗ cho cải lương. Có quá nhiều thứ để lựa chọn. Cứ như em đã chọn sai con đường. Anh cũng đang lạc lối. Anh nói, chúng ta mang trong mình những vai diễn để tìm đến nhau, cứ như trò chơi bịt mắt của trẻ con. Em hiểu, em nhận ra em không là người đàn bà đầu tiên của anh cũng không là cuối cùng. Nói quá khứ quan trọng với đàn bà, đời người đàn bà dựa trên quá khứ, sống với quá khứ. Đàn ông thì không. Đàn ông sống trên thực tại và tương lai.
Họ đã, vẫn điên dại như kẻ yêu lần đầu. Em đã nói với anh, sẽ yêu nhau mãi mãi, đến khi nào chết và ở bên kia thế giới. Cuối cùng của một tình yêu là gì, anh trả lời một là cưới nhau và hạnh phúc, hai là không gì cả. Anh nói nửa đùa nửa thật, anh thích trích đoạn những câu chuyện cổ tích. Chuyện tình yêu chúng ta sẽ có kết thúc như vậy không? Em sẽ viết tiểu thuyết của em. Tiểu thuyết của em không bắt đầu bằng chi tiết “anh”. Không có một nhân vật nào hóa trang, cứ lộ mặt mộc thật của mình trên sân khấu, chả cần đến chiếc mặt nạ nào cả.
Nhân vật em:
Có lẽ không ai biết đến, dù em có là người âm thầm hay không âm thầm như từ ngữ người ta dùng cho nghệ sĩ đích thực. Em vô cảm với vị trí của mình.
Một sân khấu nghiệp dư.
Diễn viên nghiệp dư. Diễn viên phụ.
Em muốn dừng lại, có nghĩa là chết, vì nghĩ mình không cần sống thêm một ngày nào nữa. Có thể em đã có cách sống khác người, trong những ngày vui tươi nhất dám có ý định chết để cuộc đời được kết thúc bằng niềm vui, bằng hạnh phúc, bằng anh, bằng tình yêu, bằng nhân vật em dựng lên. Anh đã nghe em nói về điều này, chết trong hạnh phúc, bằng hạnh phúc, mọi thứ sẽ dừng lại, ở đây, để em không bao giờ đón nhận hay chấp nhận đau khổ. Em biết được vì sao người ta nói yêu đến muốn chết.
Nhân vật anh:
Anh cũng là một diễn diễn viên phụ, có khi anh hát bè, làm nền, phụ họa cho ca sỹ trẻ tên tuổi, có khi anh thủ vai một anh chàng bảo vệ, một ông già bán nước cạnh cổng trường trong vở kịch chống tệ nạn học đường. Anh hạnh phúc, anh thỏa mãn. Anh ngây thơ nghĩ em được an ủi - ở cùng vị trí của anh.
Em sắp điên rồi, họ nói như vậy. Em nhặt những cánh hoa ngọc lan trong công viên mà không biết để làm gì, thấy tiếc, nếu không thì bao nhiêu người đi qua, giẫm nát chúng mất. Tội nghiệp chúng. Chiếc đĩa thủy tinh đã tràn những bông hoa ngọc lan trắng muốt. Mới hôm qua đã héo hết, choán chỗ. Vứt những bông hoa đó hết. Đúng rồi. Có gì đâu mà tiếc. Hoa tàn, phải thay những bông hoa mới chứ.
Hai mươi lăm phút. Anh đến. Anh nói tối hôm qua anh đi xem em diễn. Khó hiểu quá, về nghĩ mãi. Em trân trân nhìn anh, nhìn trời, nhìn ly cốc thìa muỗng, nhìn giọt cà phê đang rơi, anh không còn trẻ, anh quá chững chạc. Dường như em vẫn không giữ được chân anh?
Bên ngoài mưa quá! Anh có mang áo mưa không? Chết, anh không mang. Trời mưa quá. Anh muốn ở lại năm phút nữa, hết bài hát này. Mưa. Bài hát kết thúc. Trời vẫn mưa. Một bài khác. Tiếng mưa không còn thanh thót, mỗi lúc một lớn. Rồi một bài khác. Nhiều bài hát. Anh có khi nào ngồi liền mấy tiếng nghe cải lương chưa? Nếu có em diễn, còn không thì... khuya. Mưa lớn anh nhỉ? Ừ, lớn thật. Làm sao về được! Máy đĩa tắt. Không còn nhạc. Mưa. Mưa lớn quá anh nhỉ? Ừ. Chắc đến hết đêm nay.
Nhân viên uể oái xếp ghế lên bàn, liểng xiểng đi như người say. Ghế đặt lên bàn. Chưa bao giờ em nhìn thấy cảnh này, hay anh nhỉ? Bình thường. Mưa tạnh rồi, anh có đi đâu nữa không? Không tạnh cũng đi, tạnh cũng đi. Anh thích phóng xe thật nhanh, hết ga. Hóng gió. Còn em? Em về, ngủ một giấc thật say. Mơ những giấc mơ đẹp, đẹp như kỷ niệm. Mưa ngớt rồi kìa. Đã là kỷ niệm thì lúc nào cũng đẹp. Em sợ mình quên nó nhanh. Sợ những kỷ niệm day dứt, như lúc này, em mệt nhoài vì sống với nó.
Mưa ngớt rồi.
***
Vở diễn hôm nay thật tốt! Đây là số tiền thưởng của em. Em cầm lấy đi. Hạnh phúc - chới với. Ngày mai lại diễn vở này ở nhà hát T. Có nghĩa là em sẽ lại tiếp tục lặp lại những cử chỉ, những câu nói tối hôm nay, đơn giản, dễ dàng.
Em đón chuyến taxi cuối cùng của đêm. Ước mơ được gặp lại người lái taxi của ba tháng trước, Tháng Bảy. Nhưng mà, không, hàng ngàn chiếc xe như vậy ở Sài Gòn. Em vui vẻ lên xe. Em vui vẻ xuống xe.
Vứt bỏ những bông hoa cũ. Căn phòng sực nức son phấn. Bóc những lớp mặt nạ son phấn. Trên sân khấu, em hóa trang thành những nhân vật khác nhau bằng những lớp phấn dày mỏng, bằng đôi môi có cánh, bằng đôi môi dịu dàng, bằng đôi mắt sắc kẽ chì đậm. Soi gương. Giật mình. Ngỡ mình hóa thân thành phù thủy. Em - đời thường khác lạ em - sân khấu. Khuôn mặt nhợt nhạt, xám mét. Mái tóc giả rơi xuống đất, chỉ còn em, xa lạ với khuôn mặt không son phấn của mình.
Buồn quá, em gọi điện cho Hoàng. Hoàng sẽ an ủi nàng một vài lời chăng? Xin lỗi, ai đầu dây bên kia?... Không quen sao lại gọi. Cúp máy đây...
Hy vọng có người sẽ nhớ em. Em đây. Em là ai? Em... Anh không nhớ? Ai mà nhớ làm chi. Ừ, không sao, có lúc nghĩ không nên nhớ tên mình nữa chứ nói gì anh.
Em lại nhắc đến mẹ trong tình yêu, có lần em nhắc đến bà hàng xóm.
Em sợ em làm anh buồn. Em chấp nhận đau khổ, không sao, nhưng anh phải hạnh phúc, anh phải vui vẻ. Anh đang sống một cuộc sống khác với cuộc sống có em bên cạnh. Em hình dung cuộc điện anh gọi cho em xen lẫn hình hài tiếng nói của những cô gái cùng anh qua đêm. Em thật vô duyên khi ghen tuông cau có hay làm phiền anh. Dù sao thế giới anh đang sống vẫn luôn không có em mà. Anh không cần em can thiệp. Không vai trò nào cả. Chấm hết. Em cáu gắt trong điện thoại, giọng nói em cứ như đang đi chợ, như đang đánh ghen.
Từ nay anh đừng gọi em nữa, thế nhưng em vẫn muốn được thấy tín hiệu điện thoại từ anh. Anh không nói, đầu dây bên kia chỉ là tiếng thở, chỉ là tiếng ngáp ngủ, tiếng nói ngọt ngào ỏn ẻn của một cô gái. Em không cho phép mình rộng lượng với anh.
Chẳng ai nhớ em. Chẳng ai yêu em.
Em bước xuống sân khấu.
Con mèo này, sao không nói chuyện? Mày không nói gì, cứ meo meo không chán sao! Nó bỏ đi. Nó chỉ biết kêu meo meo thôi. Vì nó là mèo. Làm mèo thật là chán. Con mắt sắc, chắc tâm hồn nó cũng vậy. À không, nó không có tâm hồn, nó ác lắm, người mới có tâm hồn. Những con chuột gọi nhau đi trốn. Chuột ơi, mai chị mua cho em một cái lục lạc đeo cổ con mèo, em thích không? Chuột cũng không hiểu tiếng người. Chạy trốn.
***
Đi thật xa. Xa khỏi Sài Gòn, Mùa Mưa, Mùa Nắng, nghĩ, rồi em ung dung bước lên sân khấu. Hôm nay em quá bình thản, như em đang không đóng vai diễn nào. Đạo diễn nói em không có hồn hay sao mà cứng quá vậy, nếu không có hồn thì đừng bước lên sân khấu. Phải vứt bỏ hết. Để nó ở nhà, cho nó trên giường rồi đắp chăn kín lại. Nhập vai đi. Nghĩa là những lần diễn trước em nhập vai hơn hôm nay.
Vở kịch này thật đặc biệt, đến cả lúc lên sân khấu, diễn viên còn chưa biết mình diễn với ai, tên gọi hay diễn biến kịch như thế nào. Cứ như tập diễn, lần đầu tiên, ngơ ngác. Em ở sau cánh gà - chưa có phần diễn của mình. Không có diễn viên chính nào, tất cả mọi người đều như nhau, cứ bình quân chủ nghĩa, cào bằng vậy. Không phải như vậy. Em. Đến lượt em rồi. Trang phục trắng và mỏng, rộng, dài, lướt thướt. Em hóa thân thành ngọn nến. Em cầm cao ngọn nến, thật là khó, em cứ đứng yên cho người ta châm lửa. Nến cháy. Cháy cạn. Cháy cạn. Diễn viên nhoài người trên sân khấu, phải như vậy, như ngọn nến tiêu hao và chuyển hóa năng lượng sang trạng thái khác. Khán đài ngập tràn tiếng vỗ tay. Em không hiểu. Máy chiếu bật lên đoạn video, những con người chen chúc dán những tờ giấy quảng cáo, những tờ bướm khoan cắt bê tông, tuyển gia sư, tuyển osin, tuyển nhân viên nữ ngoại hình dễ nhìn, tuyển nhân viên nữ trẻ đẹp phục vụ nhiệt tình, tuyển nữ phục vụ, cần người giúp việc - không quên kèm theo số điện thoại. Những cặp đuôi 6868, đuôi tứ quý từ 0000 đến 9999, cả những đầu số khuyến mại 016, 0123... Đàn ông quay lưng, tiểu tiện, thói quen ngàn đời. Con nít thì không sao, không chấp không trách, con nít không biết, chỉ có người lớn là biết thôi. Người lớn cho mình biết tất cả. Những biển cấm đái bậy cấm đổ rác nhan nhản dựng lên. Sau đó, một toán sinh viên tình nguyện quen gọi là những bóng áo xanh tung tăng tay cầm những chậu sơn đến, hùng hồn. Bóng áo xanh sơn sơn quét quét lên dòng quảng cáo. Vệt sơn trắng có ý nghĩa gì chăng, hay nó chỉ để phủ và xóa những dòng chữ không được gọi là hợp thức kia thôi. Em cố nhíu mày, nhìn lên, có khi nó còn xấu hơn, quên, em đang diễn. Em sụp xuống trong tư thế ngọn nến cháy cạn. Đoạn video chiếu xen lẫn một giọng đọc, thơ cách tân. Gọi là trình diễn thơ mới đúng. Máy chiếu tắt. Những chùm đèn liên tục quay tròn, nhấp nháy, trong tiếng động, trong kỹ thuật âm thanh ánh sáng. Một diễn viên khác bước ra sân khấu chính, mang theo một tấm lụa dài, rất dài, chưa bao giờ có tấm lụa nào dài như vậy trên sân khấu. Em nghĩ nó sẽ được ví von với dòng sông. Diễn viên nữ nhờ hai khán giả kéo hộ tấm lụa. Kéo. Kéo. Trong tiếng đọc thơ. Tấm lụa vẫn còn rất dài. Thêm hai diễn viên nữa. Hai khán giả, một nam một nữ. Rồi ba diễn viên nữa. Những diễn viên kia, mấy phút trước là khán giả lại được reo hò.
Màn sân khấu không khép. Đèn không tắt.
Vở kịch kết thúc. Diễn viên đứng giữa sân khấu gửi hàng ngàn nụ hôn gió đến khán giả. Ngọt ngào. Hàng ngàn nụ hôn gió ngọt ngào. Em đã từng trao nhiều nụ hôn đến những diễn viên khác, trong vai diễn, cả đến những khán giả nữa. Khán giả đón nhận ở trạng thái bị động nên lúc nào cũng ngọt cũng say, không như em trao anh. Hóa ra những nụ hôn em dành tặng anh không bằng những nụ hôn xã giao. Nói thẳng là bắt chước, nụ hôn người Việt mình không hiếm hoi và thường xuất hiện trong bóng tối, trong gầm cầu thang.
Vở diễn tối nay thành công tốt đẹp, đó là một câu tổng kết gọn gàng của báo giới và của tất cả những người diễn, đó là thói quen, là phản xạ có điều kiện.
Sân khấu. Những tấm màn ghép lại.
Em uể oải bước. Nhọc nhằn.
Taxi. Taxi dừng lại. Anh tài xế gỡ bảng đèn báo xuống, đúng là chuyến xe cuối cùng thật. Em đang phân vân. Quay lại nhà hát đi anh. Tên vở kịch là gì nhỉ, em quên mất. Đạo diễn lẫn biên kịch không hay. Em là ai trong vở kịch? Anh ta nói em đang đứng trước nhà hát mà. Không, tự dưng đêm nay em muốn ngủ lại nhà hát, quay lại đi. Nhân vật - em - độc diễn.
K.N
Hà Nội 2009
Ý kiến bạn đọc (0)
Ẩn/hiện ý kiến












