LẺ
Trong giấc mơ
Tôi chỉ còn mấy xu lẻ
Như người điên chỉ còn lại nụ cười để giao thiệp với cuộc đời
Và bằng cách đó, tôi có thể mua một ít niềm vui
Treo cành loang niệm
Ngày không còn mùa đông trôi trên bàn tay
Lọn tóc xoăn chẳng thể mượt mà cả điều giản đơn nhất
Tôi cầm lược chải từng sợi tóc rối
Chỉ còn mấy xu lẻ nữa thôi
Và tôi mơ, giấc mơ tật nguyền.
Người đàn ông ấy nói lời yêu khi tôi cạn kiệt những sắc màu thiếu thắt
Người bạn ấy nói lời xin lỗi vì đã bỏ tôi lại
Khi tôi phải cảm ơn điều đó vì cho mình được nhấm nháp nỗi cô đơn
Kỉ niệm gọi quay về khi tôi chỉ còn mấy xu lẻ
Và tôi hát, bài hát tật nguyền
Tôi yêu tôi trong bóng tối.
Còn ai ngồi bên tôi trong những đêm tháng Tư rệch rạc
Khi ngoài phố, chiếc đèn cao áp đã ngủ quên
Khánh Ly cũng không hát nữa
Tôi gặp Trịnh trong giấc mơ buồn.
Có một lần, tỉnh dậy sau cơn mê dài tan cơn ngái ngủ
Tôi đã khóc
Vì trong giấc mơ ấy, tôi không thương mình
Mà đi thương nỗi cô đơn thuộc về người khác
Rồi giấc mơ bỏ tôi đi
Đồng xu cuối cùng cũng biến thành đường chỉ tay mới
Đứt gãy những quãng mùa buồn bỏ lại phía sau.
Tôi là kẻ khất thực đêm
Trắng tay đi yêu nỗi cô đơn không phải của mình.
DIỄN NGÔN PHỐ
Người dấu vội ánh mắt đi về giao lộ tháng giêng
Rời đám đông có những chiếc mũi sọc dừa sọc kẻ sòng sọc
Những chiếc mũi không biết nói
Những chiếc mũi không biết cười
Được đặt trên chiếc miệng. Như lập trình sẵn
Không làm đau ai
Người ta thường nói với nhau bằng những diễn ngôn nhai lại
Kẻ này dẫm lên kẻ kia
365 ngày
Trừ đi thời gian ngủ
Còn lại nói. Nói. Và nói.
Tôi không tin bất cứ khuôn mặt nào va vào nhau trên phố
Những đôi mắt ráo hoảnh khi đi qua xác con chuột cống phơi thây
trên đường, từng dòng xe cộ, bụi bặm, rác rưởi nghiến nghiền
nghiến nghiền cả từng dòng xe cộ
Những chiếc mũi ngờ nghệch
Những câu nói hắt ra không có màu cà phê.
Tôi đang tự hỏi mấy năm trước nơi đây là gì?
Những hẻm phố chi chit biển quảng cáo trưng lên che kín những tháng năm tuổi nhỏ
Hay là những con đường hoa sữa rối tóc em tôi?
Và mấy năm sau nơi đây là gì
Còn những con đường, góc phố để tôi kể lể?
Và tôi nữa, sẽ sắm cho mình chiếc mũi và chiếc miệng như thế nào
Thật tình, tôi nghĩ mãi không ra
Thật tình, tôi có nghĩ cũng không ra.
Rồi người quên mất khum tay đựng hàng triệu kí ức nhỏ
Rồi người bỗng nhiên bần thần
Khi nhìn vào dáng hình uể oải của phố
Dính trên các bảng khoan cắt bê tông, phát tờ rơi úa màu.
Ý kiến bạn đọc (0)
Ẩn/hiện ý kiến













