Hữu Loan viết “Màu tím hoa sim” năm 1949, khi đang dự chỉnh huấn ở Nghệ An. Ông viết liền một mạch, xong trong vòng hai tiếng đồng hồ, gần như hoàn chỉnh luôn, sau này ông chỉ sửa thêm rất ít. Nó là một phần của cuộc đời Hữu Loan, mà có thể lại là phần đẹp và buồn nhất, nên cho dù ông viết rất thật, rất mộc mạc, nói như Vũ Bằng là “không có gọt rũa, không có văn chương gì cả”, hay như Vũ Cao “không có chữ nghĩa gì cả”, nhưng lại có sức lay động tột cùng và có sức sống mãnh liệt ngay cả trong những giai đoạn mà tác giả và tác phẩm không được thừa nhận.
“Màu tím hoa sim” là một trong những bài thơ tình thuộc loại hay nhưng có âm hưởng buồn nhất trong nền thi ca nước nhà, đến mức nhà văn Vũ Bằng đã phải thốt lên: “Cơn sầu của nhà thơ Hữu Loan được coi là tha thiết không kém cái sầu của Đường Minh Hoàng sau cái chết của Dương Quý Phi, một cái sầu “mang mang vô tuyệt kỳ”. Theo nhà thơ Hữu Loan thì đây là bài thơ ông khóc người vợ xấu số của mình là Lê Đỗ Thị Ninh.
Vậy Lê Đỗ Thị Ninh là ai?
Mời bạn đón đọc tập chân dung và đối thoại mang tên Hồ Gươm có mấy cụ Rùa? của nhà báo Lê Thọ Bình, sắp được phát hành trong quý 2/2010, do Công ty Truyền thông Hà Thế liên kết NXB Hội Nhà văn xuất bản.
Màu tím hoa sim
Nàng có ba người anh
Ði bộ đôi
Những em nàng có em chưa biết nói
Khi tóc nàng đang xanh
Tôi người vê quốc quân
Xa gia đình
Yêu nàng
Như tình yêu em gái
Ngày hợp hôn
Nàng không đòi may áo cưới
Tôi mặc đồ quân nhân
Ðôi giầy đinh
Bết bùn đất hành quân
Nàng cười xinh xinh
Bên ông chồng đôc đáo
Tôi ở đơn vị về
Cưới nhau xong là đi
Từ chiến khu ba
Nhớ về ái ngại
Lấy chồng thời chiến chinh
Mấy người đi trở lại
Lỡ khi mình không về
Thì thương người vợ chờ
Bé bỏng chiều quê ...
Nhưng không chết người trai khói lửa
Mà chết người em gái nhỏ hậu phương ...
Tôi về không gặp nàng
Má tôi ngồi bên mô con
Ðầy bóng tối
Chiếc bình hoa ngày cưới
Thành bình hương
Tàn lạnh vây quanh ...
Tóc nàng xanh xanh
Ngắn chưa đầy búi
Em ơi !
Giây phút cuối
Không được nghe nhau nói
Không được trông thấy nhau một lần
Ngày xưa...
Nàng yêu hoa sim tím
Áo nàng màu tím hoa sim
Ngày xưa
môt mình
đêm khuya
bóng nhỏ
Nàng vá cho chồng tấm áo ngày xưa.
Môt chiều rừng mưa
Ba người anh
Từ chiến trường Ðông Bắc
Ðược tin em gái mất
Trước tin em lấy chồng
Gió sớm thu về
Rờn rợn nước sông
Ðứa em nhỏ lớn lên
Ngỡ ngàng trông ảnh chị
Khi gió sớm thu về
Cỏ vàng chân mộ chí
Chiều hành quân
Qua những đồi hoa sim
Những đồi sim dài trong chiều không hết
Màu tím hoa sim
Tím chiều hoang biền biệt
Nhìn áo rách vai
Tôi hát trong màu hoa
"Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh chết sớm mẹ già chưa khâu"
Ý kiến bạn đọc (0)
Ẩn/hiện ý kiến
- Trao đổi về phim truyền hình những năm tới: Để có những bộ phim lạ, hay, hấp dẫn hơn nữa!
- Dịch giả Đào Hữu Nghĩa: 50 năm, 1 đạo sư và gần 20 dịch phẩm
- Người Việt Nam đầu tiên dịch Sông Đông êm đềm là ai?
- Linh cảm của bà Vanga
- Ai là "người vợ miền Nam" trong bài thơ cùng tên của Nguyễn Bính?
- Năm tháng và kỷ niệm
- Vợ nhà văn Tolstoy và những trang nhật ký cô đơn
- Ứng xử với nghệ thuật - Ai đã sai lầm?
- Đau đầu tìm nhà đầu tư cho phim nghệ thuật
- Đằng sau trang viết













