Trong một cuộc trò chuyện, Ngô Bảo Châu khẳng định: “Làm toán thực ra là cực kỳ bạo lực với bản thân mình, lúc nào mình cũng phải lý trí, không bao giờ được chiều bản thân mình, không được chiều theo cái ham muốn hiện tại”. Tâm sự ấy không chỉ riêng với nhà toán học, mà bất kỳ công việc nào muốn hướng đến tầm cao đều phải đối mặt với sự cô độc, sự lạnh lùng và sự trả giá như vậy. Cộng đồng có thấu hiểu điều đó không? Ngay khi nỗi hào hứng giải Fields được trao cho một người Việt Nam, thì chính dân tộc Việt Nam phải nghĩ thật nghiêm túc về cách phát hiện, bồi đắp cho những nhân kiệt tương lai. Người Việt Nam rất dễ mủi lòng trước sự thương tâm, nhưng vẫn chưa hẳn đã biết cách chia sẻ với sự kỳ vĩ. Chẳng hạn, ai cũng dễ dàng cho cơm, cho áo một đứa trẻ đói rách gặp gỡ tình cờ, nhưng không mấy người sẵn sàng đóng góp tiền của cho… đứa trẻ hàng xóm học giỏi làm hay hơn con ruột mình!

Tại Hyderabad, Ấn Độ, giáo sư Ngô Bảo Châu là một trong bốn nhà toán học được trao giải Fields năm nay. Sự kiện này không chỉ mang lại vinh dự cho riêng giáo sư Ngô Bảo Châu mà cũng trở thành cột mốc khó quên cho đất nước Việt Nam trong hành trình hội nhập quốc tế. Người Việt Nam có thể nhảy múa reo mừng hoặc âm thầm vui sướng về niềm tự hào mang tên Ngô Bảo Châu. Thế nhưng, khi niềm tin về sự lớn lao và cường thịnh thức dậy trong chúng ta, thì cũng gợi mở bao nhiêu suy tư.
Không phải đến trường hợp Ngô Bảo Châu thì chúng ta mới có cảm giác người Việt Nam thông minh. Đầu thế kỷ 14 có Mạc Đĩnh Chi nức danh. Giữa thế kỷ 18 có Lê Quý Đôn lừng lẫy. Riêng lĩnh vực toán học, sau khi non sông thống nhất, Lê Bá Khánh Trình cũng nổi lên như một hiện tượng rạng rỡ. Tuy nhiên, Ngô Bảo Châu lại là một trường hợp đặc biệt. Thứ nhất, anh được sinh ra trong một gia đình có nền tảng vững chắc về giáo dục, và được tạo điều kiện tối đa để phát huy năng khiếu. Thứ hai, môi trường đào tạo tiến bộ của phương Tây đã chắp cánh cho những ý tưởng toán học của anh có cơ hội nảy nở. Thứ ba, thời đại truyền thông giúp thành tựu ban đầu của anh lan tỏa rộng khắp theo cấp số nhân, chứ không chỉ lưu truyền trong số ít những người nghiên cứu toán học. Với ba điều kiện thuận lợi ấy, Ngô Bảo Châu giống như một điểm sáng trên bức tranh xã hội vốn đang thưa thớt điểm sáng.
Bằng tư duy toán học, thử đặt lại giả thiết: nếu Ngô Bảo Châu lớn lên trong một hoàn cảnh chật vật, phải bôn ba mưu sinh và phải dùi mài trên giảng đường một trường ĐH tại Việt Nam thì sẽ như thế nào nhỉ? Chắc chắn, dẫu kiên trì đến đâu và dẫu nỗ lực ra sao, Ngô Bảo Châu cũng không thể đuổi kịp giải Fields. Bởi lẽ, giải Fields được xem như một giải Nobel về toán học, nhưng chỉ trao cho những người dưới 40 tuổi! Vì vậy, thành tích đáng khâm phục về việc giải được bổ đề cơ bản của chương trình Langlands, hãy công bằng chia làm hai: 50% thuộc về tài trí của Ngô Bảo Châu, 50% thuộc về những người xung quanh đã hỗ trợ vật chất và tinh thần cho Ngô Bảo Châu.
Trong một cuộc trò chuyện, Ngô Bảo Châu khẳng định: “Làm toán thực ra là cực kỳ bạo lực với bản thân mình, lúc nào mình cũng phải lý trí, không bao giờ được chiều bản thân mình, không được chiều theo cái ham muốn hiện tại”. Tâm sự ấy không chỉ riêng với nhà toán học, mà bất kỳ công việc nào muốn hướng đến tầm cao đều phải đối mặt với sự cô độc, sự lạnh lùng và sự trả giá như vậy. Cộng đồng có thấu hiểu điều đó không? Ngay khi nỗi hào hứng giải Fields được trao cho một người Việt Nam, thì chính dân tộc Việt Nam phải nghĩ thật nghiêm túc về cách phát hiện, bồi đắp cho những nhân kiệt tương lai. Người Việt Nam rất dễ mủi lòng trước sự thương tâm, nhưng vẫn chưa hẳn đã biết cách chia sẻ với sự kỳ vĩ. Chẳng hạn, ai cũng dễ dàng cho cơm, cho áo một đứa trẻ đói rách gặp gỡ tình cờ, nhưng không mấy người sẵn sàng đóng góp tiền của cho… đứa trẻ hàng xóm học giỏi làm hay hơn con ruột mình!
Một giải Fieslds đủ khiến chúng ta ngây ngất. Vì đó là giải Fieslds đầu tiên của một đất nước vẫn còn nhiều rụt rè khi muốn đứng ngang với thế giới. Cảm giác ngây ngất sẽ giảm bớt, khi chúng ta có giải Fiesds thứ hai, thứ ba hoặc thứ mười. Cũng đăng quang World Cup, nhưng người Braxin sẽ không phát điên phát rồ như người Tây Ban Nha mùa hè vừa qua, vì người Braxin đã 5 lần vô địch ở lễ hội bóng đá lớn nhất hành tinh!
Theo lethieunhon.com
Ý kiến bạn đọc (0)
Ẩn/hiện ý kiến
| < Trang trước | Trang tiếp > |
|---|
- 13/10/2010 09:54 - Văn học nữ quyền: Phủ nhận tất cả để chỉ đề cao mình?
- 23/09/2010 09:39 - Làm nhà văn có nghĩa là bị đẩy xuống tàu
- 22/09/2010 09:15 - Đi tìm người "Bắt trẻ đồng xanh"
- 06/09/2010 09:35 - Thư viện, bảo tàng có còn là "thánh đường" văn hóa?
- 01/09/2010 10:26 - NGƯỜI TỐT THỜI NAY HIẾM THẾ Ư?
- 21/08/2010 09:02 - Bóng đá, “Nobel” toán học và chống tham nhũng
- 20/08/2010 10:14 - Sách văn học thiếu nhi thừa mà thiếu
- 14/08/2010 08:39 - Viết cho thiếu nhi: Thách thức của nhà văn hiện nay
- 10/08/2010 09:39 - Tại sao văn học Việt chưa có tác phẩm đỉnh cao?
- 02/08/2010 12:00 - Chùm ảnh : "Hạnh phúc có mặt nhờ Kinh doanh đúng cách
- 31/07/2010 08:57 - Khi giảng thơ Xuân Diệu có nên giới thiệu bài "Hư vô" cho học sinh?
- 27/07/2010 14:05 - Thơ ca và eBook: Hai kẻ đồng hành lạc điệu
- 26/07/2010 09:54 - E-book gây "chiến tranh" trong giới xuất bản
- 23/07/2010 00:50 - Cảm tác sau một kỳ đại hội điện ảnh nước nhà











