
Cuốn sách này lần đầu tiên hé mở bức màn bí mật về nàng Công nữ Ngọc Vạn, người đàn bà tuyệt đẹp và diệu kỳ trong số những liệt nữ đất Việt
Tiểu thuyết dã sử
Tác giả: Ngô Viết Trọng
Công ty Truyền thông Hà Thế và Nhà xuất bản Hội Nhà văn liên kết
Phát hành tháng 4.2010
Khổ 13x20,5
Gáy: Số trang:288 trang
Trong thời kỳ gây dựng xứ Đàng Trong, các chúa Nguyễn đã từng mở rộng lãnh thổ nước ta về Nam. Đó là đồng bằng sông Cửu Long và đồng bằng sông Đồng Nai, ta quen gọi gộp chung là đồng bằng Nam bộ, tức là vựa lúa to lớn nhất của Việt Nam bây giờ. Chính đồng bằng Nam bộ này đã làm điều hòa, đã giảm thiểu tình trạng đói kém cho toàn nước ta trong những năm gặp thiên tai hạn hán. Nếu không có đồng bằng Nam bộ, vào những năm mất mùa, không biết dân ta sẽ khốn đốn tới mức nào? Chết chóc tới mức nào? Nhờ ai mà ta có vựa lúa vĩ đại đó? Tất nhiên là công lao của các chúa Nguyễn. Nhưng giả như cuộc Nam tiến đó "thiếu" sự đóng góp công sức cả một đời mình của một người đàn bà, người đàn bà duy nhất đương thời có đủ khả năng làm tiên phong mở lối, cũng là người trong dòng họ Nguyễn, liệu các chúa Nguyễn có làm nên chuyện được không?
Tại sao các sử gia triều Nguyễn lại làm ngơ không nhắc đến, hoặc có nhắc đến thì cũng nhắc một cách chiếu lệ, hững hờ đối với người đàn bà đóng góp công đầu trong cuộc Nam tiến vĩ đại này? Người đó là ai? Chính là Công nữ Ngọc Vạn!
Công nữ là từ để gọi con gái của một vị chúa, không nên lầm lẫn với công chúa là con gái của vua. Sở dĩ sau này có người gọi là công chúa Ngọc Vạn, đó chỉ là cách gọi theo khi chúa Sãi Nguyễn Phúc Nguyên, thân phụ của vị công nữ này được nhà Nguyễn tôn phong là Hi Tôn Hiếu Văn Hoàng đế. Công nữ Ngọc Vạn được gả cho vua Chân Lạp là Chey Chetta 2 vào năm 1620 và được sắc phong hoàng hậu Chân Lạp. Khi vua Chey mất, hai người con của bà Chau Ponhea To rồi Chau Ponhea Nou lần lượt lên làm vua, Ngọc Vạn đương nhiên trở thành thái hậu nước Chân Lạp.
Qua quá trình 52 năm làm quốc mẫu Chân Lạp đó, Ngọc Vạn đã làm được nhiều việc cho dân tộc Việt mà thiết tưởng không có ai khác của nước ta làm nổi:
Thứ nhất, xin với vua Chey cho người Việt di cư sang khai hoang sinh sống ở Mỗi Xuy (Bà Rịa) và Nông Nại (Đồng Nai) để rồi từ đó dân Việt tỏa rộng ra trên khắp miền Thuỷ Chân Lạp.
Thứ hai, xin phép cho di dân nước Việt được võ trang để tự vệ trên vùng đất Thuỷ Chân Lạp.
Thứ ba, xin phép vua Chey thành lập một sở thuế thương mại đầu tiên ở Prey Kor (Sài Gòn Chợ Lớn) làm đầu cầu chiến lược vững chắc cho chương trình di dân của người Việt vào đất Chân Lạp.
Sau khi hai người con bà chết, mặc dù những người khác trong hoàng tộc thay nhau lên làm vua, bà Ngọc Vạn vẫn tiếp tục giữ ngôi vị thái hậu. Nhờ thế, mỗi khi có chuyện tranh chấp nội bộ trong chính quyền Chân Lạp, bà Ngọc Vạn vẫn cố vấn cho những người yếu thế chạy sang cầu cứu chúa Nguyễn.
Theo nhiều ý kiến, sở dĩ các sử gia triều Nguyễn tránh nêu rõ những công trạng của Ngọc Vạn là vì quá trọng quan niệm chính nhân quân tử mà bỏ qua công lao của một người, đặc biệt là một người đàn bà, qua một quá trình hơn năm mươi năm chịu đau khổ, chịu cô đơn, lao tâm khổ trí. Thật là không công bằng!
Cũng có người cho rằng các chúa Nguyễn trực tiếp tham dự vào công cuộc Nam tiến này muốn ôm riêng cho mình những công lao quá hiển hách ấy?!
Nhưng nhà Nguyễn lờ đi thì có sử Campuchia và nhiều nhà nghiên cứu về Đông Nam Á của Tây phương ghi chép việc này.
Ngọc Vạn sống với chồng, sống với con mà lúc nào bà cũng đơn độc. Sau đó bà lại tiếp tục làm thái hậu qua nhiều đời vua Chân Lạp khác chẳng có dính dáng tí máu mủ nào với bà trải một thời gian dài đằng đẵng. Nhìn quá trình ấy, ta hãy tưởng tượng, trên đời còn có nỗi cô đơn nào to lớn bằng nỗi cô đơn của người đàn bà này? Công lao mở nước to lớn đến thế, chịu nỗi cô đơn to lớn đến thế, sao người ta lại làm ngơ coi bà như một người ngoại cuộc vô công?
Cảm xúc khi nghĩ đến nỗi đau lớn mà người đàn bà tài tình, quả cảm phi thường này chịu đựng, tôi cố gắng gom góp một số tài liệu viết nên thiên tiểu thuyết lịch sử Nàng Công nữ Ngọc Vạn như thắp một nén hương để tưởng niệm công lao của bà.
California, mùa đông năm 2002
Ngô Viết Trọng.
Ý kiến bạn đọc (0)
Ẩn/hiện ý kiến
| < Trang trước | Trang tiếp > |
|---|
- 25/08/2010 09:49 - Miên man cùng Lý Lan
- 23/08/2010 09:38 - Lặng lẽ, bình dị mà sâu lắng
- 18/08/2010 11:46 - Đôi mắt Đông Hoàng của Uông Triều: Sống động, tràn đầy nội lực
- 29/07/2010 09:16 - Tiếng gà gáy trong rừng hoa Arui
- 20/04/2010 10:26 - Đài các tiểu thư - Lãng mạn và ấm áp
- 08/02/2010 11:23 - “Nhân gian” là những thân phận để lại nhiều day dứt…
- 20/12/2009 17:30 - Vài cảm nhận về “Thơ đến từ đâu”
- 25/11/2009 16:22 - Người trăm năm cũ - bức tranh lịch sử sống động
- 05/11/2009 22:02 - Một hành trình hy vọng - Jenna Bush
- 05/11/2009 11:27 - Văn Giá với “Một ngày nát vụn”
- 09/09/2009 15:27 - Giới thiệu tập thơ: Cái lược của gà trống
- 21/08/2009 09:04 - Giới thiệu: Tà áo học sinh của Nhiêu Tuyết Mạn.
- 03/08/2009 15:12 - Tổng thống Sarkozy trước thách thức niềm tin
- 23/07/2009 16:38 - Tái bản: tập truyện ngắn "Thế giới tối đen".










