Công ty Truyền thông Hà Thế liên kết với NXB Hội Nhà văn xuất bản và phát hành quý II năm 2009.
Tên sách: Thức giấc.
Tác giả: Thùy Dương.
Thể loại: tiểu thuyết.
Nxb: Hội Nhà văn
Khổ sách: 13 x 20,5 cm
Số trang: 376 trang
Bìa: mềm
Giá bìa: 52.000 VNĐ
Trích đoạn:
Một người đàn ông trẻ tuổi, mặt sáng, áo chùng đen qùy bên thành giường. Cái Hiền bảo cha đấy - giọng đầy thành kính. Những người đứng xung quanh mặt khoan hoà chẳng có vẻ gì sợ sệt hay lo lắng. Tôi nghiêng tai nghe, thấy tiếng bà Miện lào thào:
- Trình cha - Con phạm nhiều tội lỗi. Con đã xưng tội nhiều lần. Hôm nay bỗng dưng con nhớ. Từ lâu lắm rồi... Con xấu hổ quá - Jêsuma – lạy chúa tôi!
Tôi khều con Hiền - Ai cũng xưng tội với cha thế này sao?
Cái Hiền chợt nghiêm nghị – chủ nhật nào mọi người cũng ra nhà nguyện - đọc kinh rồi xưng tội ...
Tôi thấy buồn cười. Giống trẻ con kiểm điểm quá. Nhưng mà như thế thì xấu hổ chết. Ông cha kia có giống cô giáo tôi không – lên lớp cho một bài tràng giang đại hải – ghi vào sổ đầu bài – rồi cuối năm tính sổ! Tốt nhất là không ai biết thì chẳng dại gì “khoe” ra.
Tò mò tôi ghé sát thành cửa sổ - Gương mặt bà già nham nhở, lồi lõm phủ màu chết chóc. Cả không khí quanh bà cũng đặc sền sệt và nặng nề. Gương mặt cha kề sát gương mặt của bà Miện. Giọng ông thật ấm và như ru - Con đã kêu tên Người, con đã gọi đến Người. Lòng tin của con sẽ như ước nguyện... Để ta bảo mọi người đi ra đã...
- Trình cha không cần đâu. Họ như ruột thịt của con rồi. Con sẽ nhẹ nhõm nếu như họ cũng biết tội của con. Chúa sẽ tha tội cho con, họ cũng sẽ thế. Thưa cha hồi con còn trẻ, một lần theo một người họ hàng là vợ một ông cán bộ xã lên bệnh viện. Chị ta sinh con, nhờ con bế ẵm. Đứa bé trai bụ bẫm nặng tới ba cân. Mẹ nó đưa cho con một lọ nhỏ đựng thứ mật ong vàng sánh. Mỗi ngày hai lần con phải dùng bông tẩm mật ong đánh tưa lưỡi cho thằng bé. Cha ơi - nhưng mà mật ong thì ngọt và thơm thế. Cả đời con chỉ nghe nói chứ đã bao giờ biết vị của nó thế nào. Thế là không kìm được, con mỗi bữa uống trộm một ngụm. Chao ơi - đúng là mật cha ạ. Sao mà lại ngọt thỉu như thế. Con không cầm lòng được. Xin Chúa tha tội cho con!
- Chúa tha tội cho con như đã tha tội cho chúng ta khi người chịu đóng đinh câu rút, treo lủng lẳng, đẫm máu trên cây thập giá rồi. Phúc cho con đã gọi đến tên Người. Con sẽ được an lành nơi đất Chúa!
Ông làm dấu thánh. Và nghiêng qua ông già đứng bên, cầm lấy cái cốc nhỏ và chiếc thìa:
- Con của ta - Dường như có ý Chúa trong chuyện này. Hôm qua có người đến biếu ta chai mật ong nhãn. Ta nghĩ mang đến đây chia cho các con. Chúa thật nhiệm màu! Ông bón cho bà từng thìa, chậm rãi, khoan thai và chăm chú.
Tôi - Con bé mới hơn chục tuổi đầu bất giác thấy sốt ruột và băn khoăn. Tại sao ông ấy giống như một bà già ở quê nhẫn nại chăm con? Đức cha – phải có vẻ bí ẩn và xa cách mới đúng chứ.
Tôi đã tưởng tượng về thầy cô giáo mình - họ rất khác người, không cần ăn uống thậm chí không đi vệ sinh như người bình thường. Và khi đến tuổi biết thầy cô giáo cũng giống như những người khác thì tôi thất vọng ghê gớm.
Phải rất lâu sau, lâu lắm, khi đã bị cuộc sống dày vò đến nơi đến chốn, tôi mới hiểu được cử chỉ ngày ấy của Đức cha và mới hiểu được nhiều điều khác nữa.
Tôi đã dợm chân định đi chỗ khác thì nghe thấy tiếng cha
- Con ạ - mật ong cha dành cho con ở đây nhé. Nếu Chúa chưa gọi con về nơi Người, mỗi bữa con chỉ nên uống 3 - 4 thìa thôi kẻo nóng. Tốt nhất là con nên pha với nước...
Ông cầm từ tay ông già nhỏ nhắn đứng bên chiếc khăn, chấm chấm hai bên mép cho bà Miện, làm dấu thánh lần nữa rồi mới đứng lên.
Tôi được chứng kiến điều kỳ diệu khi hai ngày hôm sau thì bà Miện ngồi trở dậy. Ba bốn hôm sau nữa thì thấy bà nhóc nhách ra hè ngồi ăn trầu như không có chuyện gì xảy ra.
Tôi nghe thấy chính từ miệng bà xuýt xoa:
- Mật ong của Chúa – nhiệm màu. Người thật đã đoái thương con.
Sau hôm ấy là ngày chủ nhật, bố đưa tôi về nhà. Cái Hiền đến chơi tối hôm trước. Nó loanh quanh muốn nói câu gì đó mà không mở miệng ra được. Tôi - vẫn cái kiểu ăn hiếp nó gặng – mày định nói gì thì nói ra đi. Mai tao về rồi muốn nói cũng chẳng được nữa đâu. Nó đỏ bừng cả mặt rồi nín hơi nói một mạch - Con chẳng có bạn bao giờ. Cô để cho con cái gì làm kỷ niệm.
Tôi định bảo tiểu tư sản gớm nhỉ nhưng nhìn gương mặt nó – hết đỏ lại tái nhìn tôi cầu khẩn, thấy tội. Lại nhớ nó lụi cụi suốt ngày hái củi trồng rau. Tôi bảo hay tao cho mày chiếc áo nhé, chủ nhật ra nhà nguyện thì mặc. Nó lắc đầu bảo con mặc áo cô phí đi. Tôi thần người nghĩ mấy cuốn truyện có để lại đây chắc gì nó có thời gian mà xem – lại học chữ đực chữ cái thế. Ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt nó chạm mái tóc, tôi chợt hiểu. Cái cặp hoa bà nội mua cho tôi hôm đi Phòng. Tôi tháo xuống – mày cặp lên xem – chắc đẹp lắm đấy. Thỉnh thoảng nhớ đến tao nhé. Hiền cầm khư khư cái cặp trong tay – con cất đi để dành – thỉnh thoảng mang ra ngắm để nhớ rằng cô không coi khinh con mà còn chơi với con.
Tôi thấy mắt mình cay cay. Sao ở đây mắt hay cay thế. Tôi đùa át đi hay là bao giờ lấy chồng - mày cặp để coi như tao cũng có mặt trong ngày cưới nhé.
Không ngờ cái Hiền trang nghiêm gật đầu. Tôi bỗng nhớ mấy ngày đầu lên đây, nhớ hôm ở nhà nguyện thấy có đứa con gái nhỏ nhắn trắng trẻo, áo hoa xanh bạc phếch phác thi thoảng lại nhìn trộm mình. Tôi nhìn lại thì nó lại nhìn lảng đi chỗ khác. Đến lúc đi về, nó cứ loanh quanh sán bên tôi rồi lại lảng ra, rồi lại xán vào. Mãi lúc bố tôi rủ nó vào nhà chơi nó mới dám mở miệng bảo mai con đến rồi ù té chạy. Hôm sau nó cứ lảng vảng trước phòng, không dám vào mà cũng chẳng dám nói, cứ vẩn vẩn vơ vơ. Tôi gọi ấy ơi thì nó xán lại, mắt sáng bừng, hân hoan – con là Hiền!
Sau này qua lời bố tôi - bà Miện sống thêm gần ba năm nữa rồi mới về bên Chúa. Cái Hiền chưa đầy 17 tuổi thì về ở với thằng Sung. Chúng nó trồng vải, trồng chè như lời mẹ nó nói. Nhưng chè bán rẻ như cho. Vải chiết cành có quả sớm nhưng chua - hạt lại to tổ bố... Mà bố kể ngày nó cưới vật trang sức duy nhất là cái cặp có bông hồng vàng kết lá xanh. Con bé xinh đẹp, nhẹ nhõm thế mà thằng chồng thì cục tính, hơi tí mắt cứ vằn đỏ như mắt trâu. Có lần còn thượng cẳng chân hạ cẳng tay với vợ. Bố kể giọng xót xa rồi thở dài....
Hà Thế.
Giới thiệu:
Nhà văn Thùy Dương.
Tốt nghiệp trường viết văn Nguyễn Du khóa IV
Hiện là Phó Tổng biên tập báo Diễn đàn Doanh Nghiệp
Đã xuất bản 6 tập truyện ngắn và 3 cuốn tiểu thuyết.
Các giải thưởng:
- Giải thưởng truyện ngắn báo Phụ nữ TP.HCM 1997.
- Giải thưởng truyện ngắn báo Văn nghệ 1999 - 2001.
- Giải thưởng truyện ngắn báo Thiếu niên Tiền phong 2001.
- Giải thưởng tiểu thuyết Hội Nhà văn Việt Nam (2001 - 2004).
Ý kiến bạn đọc (1)
Ẩn/hiện ý kiến












