Tôn Vinh Văn Hoá Đọc

Text size
  • C? ch? l?n
  • C? ch? m?c ??nh
  • C? ch? nh?

Quê hương.

In

Thành phố Granville nằm trên mỏm tây bắc nước Pháp thật đẹp và thơ mộng. Gọi là Granville, nhưng giờ đây nó cũng chỉ là một thành phố tầm tầm của Pháp, mặc dù vẫn còn giữ được những nét cổ kính xưa kia. Vẫn còn những tượng đài được xây dựng từ thời Trung cổ, những cánh cổng treo với cây cầu rút khổng lồ chắc nịch, thách đố thời gian cùng mưa gió.

 Nó đứng sừng sững như một nhân chứng lịch sử chứng tỏ lòng yêu nước thương dân của những vì Vua Gaulois xa xưa, xây dựng thành trì để bảo vệ lãnh thổ của mình. Những bậc thềm đá mòn vẹt, những con hẻm nhỏ xíu, những mái nhà, những bức tường xây bằng đá rêu phong cổ kính… nằm cạnh bãi biển xanh. Khí hậu nước Pháp cũng thật lạ, mới hôm kia thôi, bầu trời còn xanh trong, không mây, khiến tầm nhìn phóng xa hun hút, ta có cảm giác thấy cả những dải đất liền mờ xanh nằm sát chân trời, bên kia eo biển Manche, vùng đất của xứ sở sương mù cũng mang nhiều huyền thoại lịch sử không kém.

Trời đầu xuân còn hơi lạnh, ít người tắm dưới làn nước biển trong suốt, những người đi dạo trên lối mòn chạy dọc những vách đá thì nhiều vô kể. Tối đến, khi ánh sáng ban ngày và chùm đèn đường vàng ủng đã nhường chỗ cho ánh sáng trong vắt từ vầng trăng toát ra. Trăng giữa tháng tròn trịa lung linh nằm buông lơi trên khoảng trời không gợn mây cùng với những vì sao lung linh huyền ảo khi đêm về.Đi dạo trên bãi biển tầm nửa đêm, còn gì lãng mạn, trữ tình và thư thái hơn! Một mình tận hưởng cả không gian yên tĩnh, đây đó vẫn thấp thoáng vài bóng người đi dạo, nhưng yên tĩnh, thật yên tĩnh đến lạ lùng, không còn tiếng ồn ào của xe chạy, chỉ lác đác tiếng chim hải âu vỗ những đôi cánh dài bay vút rồi phát ra những tiếng kêu lạc lõng trên những con sóng ồn ào, dồn dập đổ vào bờ. Quê hương, ôi quê hương, lúc này tôi lại thấy hình ảnh quê hương trào dâng trong tâm hồn mình. Tôi nhớ những buổi chiều đi dạo trên cánh đồng lúa đang thì con gái, những cánh cò lả lướt cũng chập chờn trên đầu những ngọn sóng xanh. Tôi nhớ những ngọn khói lam lờ lững bay lên quấn quanh những búi tre xanh vào lúc buổi chiều chạng vạng. Tôi nhớ những buổi chiều hè đạp xe từ trên ký túc xá trường ĐH về nhà. Những lúc vào mùa, rơm quấn đầy xích xe. Và tôi nhớ những buổi chiều đông rét mướt, khi đạp xe về đến nhà, tôi đã thấy mẹ tôi đứng đón, vẫn chỗ mà tuần trước tôi đã chào mẹ để lại leo lên chiếc xe đạp cà tàng để lên trường. Không biết hay đã có lúc nào đó tôi tự hỏi liệu mẹ tôi vẫn cứ đứng đó chờ tôi cả tuần liền hay sao?! Ôi mẹ tôi. Tôi như được sống lại những khoảng khắc mẹ hối hả lấy rơm đốt để sưởi ấm cho tôi, xoa những bàn chân, những ngón tay tôi đã tê cóng. Người tôi ấm lên rất nhanh, mẹ phấn khởi, nhưng mẹ có biết đâu rằng ngọn lửa toát ra từ tấm lòng của mẹ còn làm tôi ấm nhanh hơn cả những ngọn lửa đang cháy rừng rực bên bếp kia… Tôi nhớ lắm, tôi nhớ cả mùi thuốc bắc mà cha tôi vẫn cắt, phơi rồi xấy thơm lừng cả xóm. Những bài thuốc gia truyền của cha tôi, sao tôi lại không học được nhỉ?! Đôi lúc tôi tự hỏi mình cứ đi tìm một cái gì đó thật xa vời, nhưng lại bỏ qua những gì hết sức bình thường những lại hữu ích cho đời. Những cây cỏ kia, những cây cỏ mọc đầy dưới chân tôi đây, với cha tôi thì đều hết sức hữu ích, bởi cha tôi khi xưa là một thầy lang.

“Quê hương ơi lòng tôi cũng như sông” câu thơ ấy đã và vẫn luôn văng vẳng trong tâm chí tôi từ thời còn nhỏ. Giờ đây, đứng trên dải địa đầu này, nhìn những con sóng cuồn cuộn ồn ào đổ vào bờ, tôi thấy lòng mình cũng giống như những con sóng, vẫn chung thủy tháng ngày với bờ cát, với những ghềnh đá sù sì nham nhở nhọn hoắt chĩa ra, đâm thủng làn nước trắng vì cứ ồn ào chạy vào vuốt ve chúng, mặc dù biết rằng mình sẽ lại bị vỡ òa, sẽ tan thành những hạt bụi tung trắng xóa., giữa không trung.

Còn chiều nay, thành phố biển lại gồng mình trước những cơn gió, trời bỗng nổi cơn giông, mây đen kéo về vẫn vũ trên mặt biển… Một cơn mưa nhẹ bất thần đổ xuống. Cỏ cây vui vẻ xoè những tán lá non đầu mùa đón nhận những hạt ngọc rơi xuống từ trời cao. Đã hai mươi hai giờ, mưa đã tạnh, gió đã ngừng thổi, cả không gian đặc quánh hơi nước. Ngồi trong phòng khách sạn nhìn ra biển, vẫn những ngọn sóng ràn rụa. Khoác thêm áo, tôi đi dạo trên lối mòn cạnh biển. Những tia nắng cuối cùng vẫn còn vương trên những con tàu đạu dọc trên cảng xa xa. Tôi như nghe thấy tiếng côn trùng kêu rả rích của mỗi chiều mưa trên quê hương tôi! Tôi như thấy được hình ảnh bà con nông dân đi làm về rửa chân tay ồn ã trên chiếc cầu ao cuối làng. Những tiếng cười nói râm ran vẳng đi khắp xóm, đôi lúc át đi cả tiếng ếch kêu ộp oạp, tiếng chim cuốc kêu uôm uôm. Tôi nhớ cả mùi mạ non hắc nồng ngai ngái tỏa ra trên những thửa ruộng. … Những hình ảnh thân thương ấy cứ gắn chặt, khắc sâu trong tâm khảm tôi. Theo tôi đến cả mỏm đất này của đất nước xa cách quê tôi cả hàng ngàn vạn cây số. Quê hương ơi, tất cả vẫn còn nguyên vẹn trong tôi!!! Xa rồi mới thấy nó sao mà gần gũi đến lạ lùng! Nhất là trong đêm nay.

Ngày mai lại về với Paris rồi! Một Paris ồn ào với lượng người đông không thể đếm! Tôi sẽ gặp lại những người quen. Mở máy vi tính làm việc, tôi lại thấy hiển hiện những bức ảnh mình đã chụp trong ngày tham dự phiên tòa Tòa án lương tâm. Một phiên tòa ủng hộ những nạn nhân chất độc màu da cam đã vướng phải trên mảnh đất hình chữ S của chúng ta. Quê hương, những hình ảnh được chiếu trong phiên tòa hôm ấy sẽ lại ám ảnh tôi. Những mẩu người mà không phải là người, những hình ảnh chỉ nhìn qua ảnh thôi đã thấy ghê sợ. Tôi mong mỗi chúng ta, hãy chỉ bớt một chút thời giờ, gạn lọc trong tâm hồn mình chút tình yêu nhân loại để thấu hiểu, cảm thông, đem lòng trắc ẩn đến những con người kém may mắn! Kém may mắn ư? Hay họ, cha mẹ ông bà họ đã vì chúng ta mà phải đi hứng chịu chất độc Dioxin chết người! Tôi thấy bàng hoàng trước những con người thơ ơ với nỗi đau của chính đồng lọai mình! Họ vì cái gì? Tiền ư? Danh ư? Họ đã kín tiếng không dám thốt lên dù chỉ đôi lời trước những nỗi đau của những người mà nhờ họ, ngay hôm nay, nhưng ông giám đốc, những bà tiến sĩ kia an lành trong những cỗ xe bóng lộn, những ngôi nhà cao tầng có máy điều hòa bật hết cỡ!

Nhưng thôi, hãy cố quên những con người đó đi vậy! Tôi tự nhủ, mình chỉ có thể nói được với chính lòng mình, hãy làm điều gì có ích cho người thân, cho cả những người không thân mà tôi có lẽ suốt đời vẫn phải mang ơn họ!

Hieu Constant viết tại Paris

Ý kiến bạn đọc (0)


Ẩn/hiện ý kiến

Thu nhỏ của sổ | Phóng to cửa sổ
security image
Nhập mã bảo vệ vào ô dưới đây:

busy
 

Các tin mới nhất

Nhiều người đọc

Sách mới xuất bản

Sách hay

 

Sách đã xuất bản: If you're here (Nếu em ở đây)

TVVHĐ - "Nếu em ở đây (if you are here) là tác phẩm gần đây nhất của Hồng Sakura, nội dung kể về câu chuyện của những người bạn sống cùng một khu trọ với những mục tiêu và tính cách rất khác nhau....

 

Tập sách: "Cõi nhân dị biệt" của tác giả Nguyễn Trần Bé

Giới thiệu tác giả: Nguyễn Trần Bé - Sinh năm 1960 tại Ninh Nhất, Hoa Lư, Ninh Bình - Lớn lên ở thôn Khánh An, xã Thái Hoà, Hàm Yên, Tuyên Quang...

 

Truyện dài: "Giọt nước giữa biển khơi" (Việt Tú Kỳ Phong)

"Cuốn truyện này kể lại cuộc đời của một người, ông Phạm Văn Tuyển, một con người bình thường như bao con người khác. Nhưng ông đã làm nên những kỳ tích....

 

Sách mới: Thiền và Không gian minh triết

GSTS Phạm Đức Dương, Chủ tịch Hội nghiên cứu khoa học Đông Nam Á - Việt Nam đã phải thốt lên: "Nếu như Thiền Minh Triết được chia sẻ trong mọi gia đình, mọi cộng đồng, nhất là trong tầng lớp thanh niên (khi họ bước vào đời với ...

 

Giới thiệu thơ: Mắt lặng của nhà thơ Bàng Ái Thơ

Tôi đi tìm cõi vô thường Ngẩn ngơ tìm chốn nỗi buồn ngụ cư...

Thống kê

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay692
mod_vvisit_counterHôm qua1433
mod_vvisit_counterTất cả898578

20 63
,
Hôm nay:19 - 5 - 2012
Hiện có 114 khách 1 thành viên online

Đăng ký tin thư

Tên:
Email: